Thursday, January 23, 2020

VTM2020- MỘC CHÂU- PHA LUÔNG

Cũng chẳng biết đã điên cuồng đến thế nào mà ngay từ tháng 6/2019 đã mua hết BIB chạy, vé máy bay, sắp xếp lịch trình và đặt chỗ nghỉ đến tận tháng 5/2020. Nên dù hiện tại đã xin nghỉ việc toàn thời gian thì việc đi lại thăm thú các nơi cũng không làm mình bận tâm nhiều, cứ xách balo lên và đi thôi. Cuộc sống đôi lúc khá mệt mỏi, mình nên dừng lại, làm những việc mình muốn, ăn những món mình thích và đi đến nhưng nơi mình cần. Chẳng vì cái gì lớn lao, chỉ vì thỏa mãn chút cảm xúc cá nhân, chút tò mò của bản thân hay đơn giản chỉ là thay đổi chút tâm trạng, tạo niềm vui nho nhỏ thôi.

Vậy nên chuyến đi Mộc Châu này đã được định trước ngay từ rất sớm của năm 2019. Mình nhớ mảnh đất ấy, nhớ những ngày rong rủi trên xe máy gần 200km từ Hà Nội lên, nhớ những lúc loanh quanh ở các điểm du lịch nổi tiếng cũng như những khám phá những nơi bình dị của các bản làng ẩn khuất không ai đi đến, hay đơn giản là ngồi vào bàn cùng ăn bữa cơm gia đình đầm ấm với các gia đình bản xứ.

Háo hức lắm nên ngay chiều ngày 8/1/2019 mình lon ton xách 2 balo ra sân bay, hoàn thành thủ tục và đợi chờ để được đến Hà Nội. Háo hức đến nỗi khi ra trạm xe sớm hơn giờ khởi hành gần 2 giờ đồng hồ và phải bắt xe quay về nhà ngủ thêm 1 giờ nữa mới quay lại. Vậy nên mình đã trả tiền grab ba lần cho cùng một đoạn đường từ nhà bạn ra trạm xe Xuân Tráng. Đúng là không có cái ngu nào nó giống cái ngu nào Vi nhỉ !?
 
Fairy House Mộc Châu
Lần này mình chọn đi xe bus thay vì lại phóng xe máy lên, chẳng phải vì lười hay tiết kiệm gì cả. Chì là lần này còn đi chạy 42km trail VTM nên mình chọn cách đi chuyển nhẹ nhàng và an toàn hơn một chút để giữ gìn đôi chân đến ngày chạy. Xe di chuyển khá êm ái nên mình ngủ lì bì một giấc từ Hà Nội lên tận Mộc Châu còn chưa muốn thức dậy luôn. Xe đưa đến tận nhà nghỉ Fairy house lúc 9:30 sáng. Vì đói quá mà réo gọi mấy cô em ở đây nấu cho chị Vi gói mì rau trứng. Không hiểu ra làm sao nhưng mỗi lần đi Tây Bắc ăn mì gói cũng thấy ngon hơn hẳn. Có khi là do tâm trang tốt nên ăn gì cũng thấy ngon hơn nhỉ !? Xong, lại ổn định chỗ nghỉ ngơi và nhờ gọi thuê một con xe máy để đi chơi. Sau khi sạc đầy pin điện thoại và sắp xếp một số đồ cần thiết mang theo thì mình phóng xe một mạch sang thung lũng mận Nà Ka. Nằm cách Fairy house Mộc Châu khoảng 22km hướng về Tân Lập,rẽ trái vào một con dốc, cảnh quang mở ra khiến mình không thể rời mắt và thầm cảm thán ở trong lòng. Cả một thung lũng trải dài đầy hoa mận trắng muốt, mận tràn ngập từ lưng chừng núi xuống tận xa tít tắp. Ngay khi vừa rẽ xuống một ngã tư nhỏ thì các chị ùa ra mời chào mình đi thăm vườn mận làm mình hơi có chút không thoài mái và ngại ngùng. Mình không thích từ chối ai cũng như nhận lời ai trong số tất cả những người này, kiểu như mình không muốn ai mất lòng vì nghiêng về phía một người. Nên mình hỏi lại em muốn đến khu vườn gần cuối lối rẽ bên phải này trước, chị nào dẫn em đi được thì em sẽ theo. Thế là có một chị nhanh nhảu bảo để chị dẫn đi và bảo :”đến vườn em thấy không thích thì không cần trả tiền vào đâu nhé”. Nói chung các chị cũng không chèo kéo gì nhiều, chỉ là cảm giác ban đầu làm mình hơi ngộp một tí. Nên nếu bạn đã nhắm khu vườn nào để đến thì cứ nói thẳng với các chị là xong ngay.
 
Thung lũng Nà Ka
Mình lang thang trong khu vườn bên trên phủ đầy hoa mận trắng, bên dưới anh chị chủ vườn trồng thêm hoa cải trắng, hoa cải vàng, và hoa sao nhái đủ màu rất bắt mắt. Vì chỉ có một mình nên mình cứ quanh quẩn hết vườn này đến vườn khác, hết trong thung lũng đến lên sườn đồi. Vừa chơi vừa chờ nhóm cậu em chụp ảnh chạy sang mà mãi không thấy đâu. Ở thung lũng thì coi như hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài luôn, không có tí sóng điện thoại nào nên mỏi mòn đợi nhóm em Long đến trong vô vọng. Đợi mãi đến giữa trưa mà không thấy gì nên mình phóng xe định về lại thị trấn. Đang đi thì ngẫm nghĩ đến cái đồi chè trái tim, đã đi ngang chỗ ấy vài lần mà chưa một lần ghé lại ngó nghiêng, chụp ảnh gì cả. Hôm nay lại có thừa thời gian thì sao phải vội về nhỉ, thế là lại tạt sang đấy. Quyết định đến đồi chè lúc này lại là vô cùng hợp lí khi mà cả cái đồi chè chỉ có mỗi mình Vi. Không có người đông vướng víu, không bị cản mất khung hình nên chỉ mất tầm 20 phút là xong các shot hình sống ảo cả năm luôn í. Rồi lững thững bước về quán nước của một cô mình gửi xe ăn hũ sữa chua nếp cẩm đặc sản Mộc Châu và tán chuyện cùng cô hàng nước. May sao lúc ấy thì nhận được cuộc gọi của em Long bảo chị Vi vào lại Nà Ka chơi với nhóm. Thế là vì quá rảnh mà lại quay xe chạy vào trong đấy chơi vườn mận nhà anh Đạt Black. Đến vườn thấy cả nhóm đang chơi cùng một đám đông em bé gái người H‘Mông. Bọn trẻ hát ca, nhảy múa, chơi đuổi bắt và được mấy nhóc trong nhóm Long chụp ảnh. Cứ loanh quanh lẩn quẩn đến hết cả buổi chiều thì kéo nhau xe vào sâu hơn trong thung lũng để bọn nhỏ chọn góc, chụp test góc các kiểu. Chiều tối thì kéo nhau về lại nhà của một chị trong khu ăn tối theo thức ăn Long đã đặt sẵn. Anh Đạt chủ vườn mận mang một bình rượu mơ nhà làm đến nhâm nhi trong bữa tối và buôn chuyện. Ăn uống no say thì lại kéo nhau vào lại vườn mận nhà anh Đạt cùng với con gà đã làm sạch, ít gia vị ướp rồi đốt lửa chờ than nướng gà nhậu. Trời tối đen sương xuống lạnh ướt vai, nhờ chút ánh trăng soi rọi mà cả bọn ngồi chuyện trò rôm rả. Mình lại nảy ra ý định hái mận trộn gia vị làm món salad mận ăn cùng gà nướng cho đỡ ngấy. Thế là trong bóng tối, tận dụng chút ánh trăng và đèn pin điện thoại soi lối mà mò mẫm tìm hái quả khắp vườn. Bỏ lại mọi thứ sau lưng, nói nói cười cười mà chẳng mấy chốc 11 giờ đêm, phải lái xe về trong đêm tối. Bốn con xe máy phóng đi xé toạc bóng đêm và cái lạnh của vùng Tây Bắc cuối đông. Mình cảm giác đường như dài hơn, gió lạnh rít bên tai làm tỉnh cả người. Về đến nhà gần giữa đêm thì thấy bé Phương Trương đã yên vị trong phòng dù không liên lạc được mình, may ghê. Gồng mình tắm gội và lên giường nghỉ ngơi, sẵn sàng sức lực cho ngày thứ hai khám phá Mộc Châu cũng như gặp gỡ các anh chị đi nhận race kit.
 
Cả ngày vui chơi cùng các em nhỏ ở thung lũng Nà Ka
Buổi sáng ở đây trong lành, bình yên đến lạ. Hít hà mùi vị của tự do, của tuổi trẻ, của những chuyến đi rồi quỳ lên đám cỏ trả bài hít đất 25 cái cho nhóm lũ quỷ. Vệ sinh, ăn sáng rồi lục tục gói ghém đi Expo nhận BIB, chụp ảnh, check in, ăn trưa. Xong, lại phóng con ngựa chiến thuê từ hôm qua lên thung lũng Mu Náu. Để lên thung lũng thì cứ đi thẳng theo QL6 hướng Mộc Châu- Sơn La, nhìn thấy bảng chỉ đường 110km đến Sơn Là thì rẽ phải phóng xe thẳng lên núi. Gọi là thung lũng chứ nó ở tít trên núi cao, dốc lên khúc khủy. Mu Náu, dù cũng đã đến bao lần vẫn vấn vương, cảm xúc mỗi lần ghé thăm vẫn nguyên vẹn như lần đầu. Cứ nhìn mảnh vườn thấp thoáng ngôi nhà gỗ nhỏ thì mình lại muốn bỏ hết lên đây kiếm mảnh vườn, ngôi nhà nhỏ, trồng hoa, rau củ quả, nuôi thêm bầy gia cầm sống cuộc sống bình dị. Rồi làm dịch vụ homestay tiếp đón bạn bè và du khách bốn phương lên chơi. Cuộc sống cứ nhẹ nhàng trôi qua vậy có được không nhỉ !? Thật ra từ ước mơ đến thực tế nó xa vời vợi luôn í chớ.


Lang thang Mu Náu suốt một buổi chiều chỉ để ngắm nhìn, tận hưởng khung cảnh mộng mơ của một rừng hoa mận trắng muốt trải dài từ lưng chừng đồi kéo dài qua các thung lũng. Mình yêu chốn này, yêu con người ở đây, yêu nét mọi nét đẹp qua mỗi lần ghé thăm. Rời Mu Náu, lại quay về nhà nghỉ khi chiều vừa buông. Uống lon bia lạnh, hút điếu thuốc ngồi nghĩ vẩn vơ để xem làm sao có thể lên đây ở nhỉ. Rồi thì nhóm bạn chạy từ Saigon cũng về đến nhà, bữa cơm sum vầy đầm ấm do các em chủ sắp xếp, uống nhẹ vài chén rượu rồi chuẩn bị cho ngày race hôm sau.

Chặng đường 42km xuyên qua cánh đồng, bản làng, rừng cây, đồng cỏ, núi non cao tít. Con đường mòn nhỏ đầy người chen chút nối đuôi nhau lúc đi lúc chạy mong cho kịp hoàn thành mục tiêu đã đặt ra. Đền đáp cho chặng đường khó nhọc ấy là vườn mận trắng hoa khi đến lưng chừng núi. Rồi vườn này nối tiếp vườn kia như bất tận. Vì đã thả hồn 2 ngày trong các thung lũng mận nên mình chỉ nhìn lướt qua và cố gắng nâng bước chân chạy tiếp cho kịp. Mình cứ đi, cứ chạy, không nhớ qua bao nhiêu núi, bao nhiêu thung lũng, bao nhiêu con dốc, bao nhiều đồng cỏ, bao nhiêu bản nhỏ. Chỉ biết là sức dần cạn, dốc ngày dần cao, dần khó nhưng bản thân lại luôn tự động viên không được chùng bước, không được bỏ cuộc, phải hoàn thành đúng mục tiêu đã định. Đây là giải chạy trail đầu tiên mình tham gia với cự ly Full marathon. Cảm giác háo hức pha lẫn chút lo lắng, sự cố gắng cộng với quyết tâm, vượt qua cái nắng như đổ lửa giữa trưa trong khi leo lên những con dốc, những triền núi cao tít tắp. Mình nhớ đã đọc ở đâu đó rằng không quan trọng đích đến mà là chặng đường để đi đến điểm đích đó. Mình thấy nó đúng cho việc chạy bộ đường dài, đặc biệt là chạy các giải trail. Mình không thể bỏ lỡ khung cảnh hùng vĩ khi leo đến đỉnh núi, mình không thể quên những cảnh sắc tuyệt vời mà cung đường đã mang lại. Mình đã ở đó, đã hòa mình vào thiên nhiên và chinh phục giới hạn của bản thân. Nếu không đi, sẽ không bao giờ biết được giới hạn nào bản thân mình có thể chịu đựng. Cảm giác chiến thắng bản thân là một cảm giác rất đặc biệt. Chúng ta đã bước ra khỏi vùng an toàn và dấn thân vào công cuộc “hành xác” này, vậy mà lại cảm thấy vô cùng thỏa mãn và vui sướng. Con  người cũng rất lạ, nhiều lúc chỉ một chút khó khăn trở ngại trong công việc, cuộc sống cũng làm chúng ta than vãn suốt nhiều ngày; lại cũng có những khi chỉ ngậm đắng nuốt cay cố vượt qua mọi thứ chỉ cần ở đó có thức mình cần, có thứ làm mình vui. Mình hoàn thành trong khoản 9 giờ 36 phút, tự cảm thấy hài lòng vì đạt được mục tiêu dưới 10 tiếng. Cảm giác khi chạy về vạch đích được anh MC gọi số BIB, gọi tên, nhìn những gương mặt thân quen, nghe những tiếng chúc mừng khiến con người dù quen dù lạ cũng gần nhau thêm một chút. Rồi cùng nhau chụp ảnh kỷ niệm, ăn ly mì nóng trong cái gió, cái lạnh của buổi chiều trên núi cao sao mà nó hạnh phúc đến thế, niềm vui sao mà đơn giản đến thế.
 
Niềm vui hoàn thành chặng đua 42km trail
Kết thúc race, nhóm lên xe riêng di chuyển về lại nhà. Tự ổn định, thu dọn và tắm gội xong thì đến tiếc mục ăn tối uống rượu chúc mừng. Cuối cùng thì mọi người có thể thoải mái tận hưởng đêm cuối ở Mộc Châu cùng nhau rồi. Nhóm bạn mình sẽ về trước, riêng mình vì đã bỏ việc nên sẽ còn thêm mấy hôm rong rủi khám phá Mộc Châu, đi những nơi mình chưa đi, làm những việc mình chưa làm, thử những món mình chưa ăn. Hạnh phúc đơn giản của một đứa độc thân thất nghiệp là có toàn thời gian đi đó đi đây, không ràng buộc.

Kế hoạch là sẽ đi đỉnh Pha Luông cùng cậu em mới quen, Trần Anh, nhưng sau lại có thêm ba người bạn chạy từ Saigon ra tham cùng. Cuối cùng, lại có thêm 4 cô cậu nhóc cũng từ Saigon ra tham quan Mộc Châu gia nhập nhóm leo núi. Khoảng 10 giờ sáng, nhóm chính thức rời đi sau khi đã mua thêm đủ vật dụng cần thiết, và mình cũng đã hoàn thành việc mua thêm ít thịt heo để nướng khi lên núi cho nhóm. Xe đang bon bon trên đường, vừa đến thác Dải Yếm, vì đường ở đây nhiều đoạn vừa là xong nên khá nhiều đá dăm, thì cậu em phanh xe vội để né một chiếc xe máy cùng chiều. Xe ngã và trượt dài khi có một chiếc xe tải ngược chiều đi lên. Ngay giây phút ấy, ý nghĩ đầu tiên lướt qua trong đầu mình là hai chị em xong rồi, chắc chuyến này mình một đi không trở lại. Vậy mà may sao sau khi lăn trượt một lúc mình và cậu nhóc chỉ lướt ngang qua những chiếc bánh xe tải. Khỏi cần nói cảm giác của mình khi trong tích tắc nhặt lại được mạng sống nó vui vẻ ra sao. Mình lòm còm đứng dậy thấy hai dầu rối rách bươm với chiếc quần rách toạc ra. Nhìn sang cậu em thấy nó nằm kẹt dưới xe máy, mình thầm than xong rồi. Hỏi thăm nó thấy vẫn trả lời ổn trừ việc miệng mũi đầy máu và cái chân kẹt dưới xe. Nếu là con gái bình thường thì mình phải ngồi khóc tu tu hay đợi người đến đỡ. Nhưng không, mình đã tự đứng dậy, đến bên thăm hỏi cậu em, rồi dùng hết sức nâng xe lên cho Trần Anh rút cái chân bị kẹt ra. Lúc đó thì Vượng, người dẫn đường vừa quay xe đến giúp mình một tay dựng xe đứng lại, xem xét cậu nhóc.
Nhóm leo Pha Luông

Nhiều lúc mình không hiểu việc mình trưởng thành nên một đứa con gái cứng cỏi, gai góc như vậy là việc tốt hay xấu nữa. Riêng về phương diện tình cảm thì thấy thường thua thiệt, vì mình thuộc kiểu người cái gì cũng có thể làm được, thành ra người đàn ông hẹn hò cùng mình thật sự không có chỗ để thể hiện một chút nào luôn. Cộng thêm quan hệ xã hội của mình khá tốt nên người quen, bạn bè quá nhiều. Thế nên việc đó cũng ảnh hưởng tâm lí người đàn ông đi cùng mình, kiểu như anh ấy không là ai ở những nơi bọn mình đến. Nhiều lúc bạn bè bảo mình nên yếu đuối một chút để cơ hội cho những người đấy thể hiện haha, có khi mình nên vậy mới may ra.

Quay lại chuyện tai nạn suýt chết của hai chị em. Cũng coi như trong cái rủi có cái may, hai chị em chỉ bị thương phần mềm, chân cẳng còn ngon, thế là chuyến đi vẫn tiếp tục dù hai người mình đầy thương tích. Mình không muốn bỏ cuộc, không muốn quay về nên ngay khi thấy Trần Anh kẹt dưới xe, mình lo ngay ngáy trong lòng là cậu nhóc bị thương nặng và bọn mình phải hủy chuyến đi. May thay hắn cũng thuộc loại lì không ké gì cái con điên là mình đây nên lại tiếp tục lên xe phóng đi tiếp. Lần này mình sang ngồi xe của Vượng để giảm áp lực lái xe cho Trần Anh. Xe rẽ vào lối xuống thung lũng rồi lên những con dốc cao, những khúc cua gắt. Đúng như nhà thơ Quang Dũng viết trong bài “Tây Tiến”:
“ Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm,
Heo hút cồn mây, súng ngửi trời.
Ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống,
Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi.”
 
Đường mòn lên đỉnh Pha Luông
Có đi mới cảm nhận hết vẻ đẹp của Pha Luông, sự hùng vĩ của núi đồi nơi đây, và sự khúc khuỷu của những con dốc. Nhiều đoạn xe phải chạy qua những con suối cạn ngập đầy nước và trơn trượt. Hết đường bêtông đến đường đất, rồi đường mòn đầy dấu bánh xe sâu hoắm, đất đá ngổn ngang, gồ ghề, bên vách núi bên vực. Chỉ cần mất tập trung một chút mình có thể trượt dài hay rơi ngay khỏi con đường mòn cần đi. Mình ngồi sau xe mà hai gối tê rần vì đau, căng người bám chặt vào xe vì sợ tụt khỏi khi xe lao lên dốc. Đường ngày càng dốc, càng khó đi với những con người mà có khi lần đầu được lái xe máy trên cái địa hình ấy. Mãi đến sau hơn 1 giờ chiều cả nhóm mới đến được đồn biên phòng Pha Luông khi tất cả các nhóm leo núi khác đang lục tục kéo xuống chuẩn bị rời đi. Mình biết bọn mình đến muộn và đang chạy đua với thời gian cho kịp lên đỉnh núi và quay lại. Sau khi hoàn thành thủ tục đăng ký với các anh biên phòng và may mắn được các anh cho ít thuốc rửa qua vết thương cũng như băng gạt để băng bó tạm, nhóm lại lên đường. Lại lái xe máy phóng trên những lối mòn nhỏ mà đến cả việc đi bộ cũng khó khăn. Đến đoạn gần lán, ở một khu đất đá có màu đen như mỏ than thì cả nhóm phải để xe lại và bắt đầu hành trình đi bộ lên núi. Đường núi khá ẩm ướt và trơn trượt, khá vất vả cho nhóm bạn không mang giày trek và quần áo thích hợp cho việc di chuyển trong rừng. Vượt qua bao con dốc thẳng đứng, bao đoạn cua quanh co, qua nhiều loại địa hình đường rừng núi khác nhau. Có đoạn bọn mình phải bám vào rễ cây, vào đá để trèo lên phía trên, bọn mình đến điểm check in đầu tiên và nhìn thấy một biển mây khiến bốn người trong nhóm đi đầu phải trầm trồ cảm thán vẻ đẹp. Thi nhau chụp ảnh, ngắm nhìn thỏa thích rồi lại tiếp tục rời đi tiến lên phía trên. Cây cối dày hơn, cao hơn, ẩm thấp hơn. Dọc đường đi bọn mình gặp rất nhiều nhóm đang trên đường xuống núi. Cảm thấy vô cùng được động viên khi mọi người chào hỏi và chia sẻ thông tin cho nhóm mình leo lên nhanh để kịp nhìn thấy mây. Sau bao vất vả vì leo núi với đôi chân đầy vết thương, bọn mình đến được lán bán nước của hai mẹ con chị người bản xứ. Dặn dò nhóc Ku, cậu bé nhà ở bản Pha Luông theo hỗ trợ nhóm đi đường, mang thịt lợn đã chuẩn bị xiên que và nướng trong lúc bọn mình lên đỉnh núi chụp ảnh.

 
Mọi thứ đều có cái giá của nó, mọi cố gắng đều có sự đền đáp. Ở đây, cảnh vật mở ra khiến ba anh em kêu lên không dứt. Biển mây kia trắng ngần, trải dài từ các dãy núi phía xa, tràn vào thung lũng như thác đổ. Đẹp như tiên cảnh! Mình luôn luôn thích cái cảm giác chinh phục những ngọn núi, luôn thích cái cảm giác đứng trên cao ấy phóng tầm mắt ra xung quanh. Tại sao lai có thể đẹp hút hồn đến thế, tại sao lại có thể hùng vĩ đến vậy. Thật không bõ công bọn mình dù có tai nạn, dù có đau đớn vẫn kiên quyết đi đến nơi. Ở nơi đây, trên đỉnh núi, nhìn ra xa mới thấy con người thật nhỏ bé, mới thấy thế giới bao la rộng lớn đến thế nào, mới chợt nhận ra ngay cả ở Việt Nam, nơi mình sinh ra và lớn lên mình còn chưa đi hết, chưa khám phá hết và chưa hiểu hết. Mình đã đọc ở đâu đấy rằng cái giá của tự do là cô đơn, mình chấp nhận cô đơn để được tự do đi khám phá thế giới. Thật ra mình luôn đi một mình, nhưng cô đơn à, mình không hề cảm thấy vậy. Mình đi đến những nơi mới, gặp những bạn bè mới, học hỏi những điều mới. Nó thôi thúc con người mình phát triển và hoàn thiện cả tâm hồn lẫn cảm xúc. Nhiều người ngại việc du lịch một mình, mình lại thấy điều đó rất tốt, mình làm chủ cuộc chơi, mình chủ động trong mọi kế hoạch mà không phải nương theo bất cứ ai. Những chuyến đi cho mình nhiều cơ hội trải nghiệm và học hỏi cái mới. Mình yêu mọi thứ trên hành trình, mỗi hành trình dẫn bước chân mình qua những vùng đất mới, tiếp cận những truyền thống mới, những con người mới. Họ luôn nhiệt tình, hiếu khách, thân thiện đối đãi với mình, một đứa con miền  Nam lang thang nơi đất Bắc.
 
Mãi mê chụp ảnh, ngắm nhìn và tận hưởng, rồi kiểm tra lại thời gian, tính toán làm sao để cả nhóm có thể về lại đồn biên phòng kịp trước khi trời tối. Mình thức giụa mọi người rời xa mộng cảnh quay về với thực tại là cả bọn còn một chặng đường dài về nhà. Xuống lại lán trại, dùng qua loa bữa thịt nướng, ít củ đậu, bánh mì và xôi, cả nhóm lại tiếp tục hành trình chạy đưa với thời gia quay về. Mình bỏ qua đôi chân đang dần đau nhiều hơn, đi như chạy xuống những con dốc, những đoạn đường mà sương bắt đầu xuống nhiều hơn làm ẩm ướt, làm che khuất tầm nhìn để về lại được nơi để xe. Nhưng mà chỉ có bốn có ba người anh Thành, nhóc Ku và mình đứng đó. Hò hét và chờ đợi trong cái lạnh của màn sương chiều, của gió đêm trên núi trong vô vọng. Sau gần 40 phút thì cũng có dấu hiệu của các bạn còn lại về đến, lại thúc giục, lại ổn định tinh thần và xe cộ để cùng nhau dò dẫm lái xe xuống lại những con dốc chết người ấy. Đêm, sương mù dày đặc, đèn xe máy thuê kém sáng nên mọi người gần như dò dẫm đi. Vừa bắt đầu đã có hai cô cậu ngã xe chỏng chơ, có vẻ tình hình không ổn. Mình đáng ra được Vượng chở đưa xuống nhưng vì sự cố ấy mà đành một mình ôm xe chạy xuống. Vận dụng hết khả năng của một đứa con gái đã từng ở trong những tình thế chỉ mành treo chuông mà lần dò trong bóng tối đưa con xe máy xuống dốc. Mình cố căng mắt ra nhìn phía trước xem nên đi thẳng hay rẽ vì đèn xe bị hư, ánh sáng ờ nhạt trong màn sương. Lò dò mãi cũng đến được ngôi nhà gỗ khi màn đêm đen kịt, gặp được anh Thành và một anh người địa phương đứng đợi nhưng mình vẫn đi tiếp mong kịp về đến đồn biên phòng tránh rét. Đường thì ngày càng dốc, càng tron do sương dày đặc, chiếc xe như nặng thêm ngàn cân, gồng người ghìm thắng điều khiển để xe nhích từng chút xuống, rồi nó trượt đánh ầm 1 tiếng. Mình vất vả nâng lên không được với đôi chân đau nhức vì tai nạn trước và vì cú ngã sống xoài của chiếc xe lần này. Lớn tiếng gọi anh Thành mong anh ấy không ở xa mà nghe được. Rất may mắn là anh Thành không dừng lại mà quyết định đi dò đường xuống theo nên hai anh em cùng nhau dựng xe dậy, người soi đèn tìm đường, người khó nhọc vừa đẩy xe vừa kiểm soát. May nhờ anh người địa phương giúp cho đoạn dốc tức mà hai anh em thấy được cổng đồn biên phòng, mừng muốn khóc. Đến nơi đẩy được xe vào rồi thở phào nhẹ nhõm, đã qua được đoạn khó, qua được một phần đường về nhà rồi. Hai anh chào hỏi anh Quý công an biên phòng rồi ngồi xuống mái đình nhỏ uống nước, hút điếu thuốc đợi nhóm còn lại, tâm trạng bồn chồn lo lắng. Khoảng 30 phút sau thì có dấu hiệu của mọi người về đến nơi, mừng mừng tủi tủi, sắp xếp kiểm tra lại mọi người và đưa ra quyết định là đi về chứ không ngủ lại đồn biên phòng dù trời đang tối mịt. Nhờ Vượng gọi người dân địa phương đến lái xe của bọn mình, gọi thêm xe chở bọn mình xuống lại điểm trường ở bản Pha Phuông dưới lưng chừng núi. Chào tạm biệt và cảm ơn các anh ở đồn biên phòng, bọn mình lại lên xe cho các anh, các chú đưa đi. Những chiếc xe máy chạy trên đường mòn băng băng xuống núi trong đêm. Quả thật nói các anh, các chú chạy xe đường mòn mà như đường nhựa là không ngoa. Họ hiểu mọi con dốc từng khúc cua nên cứ phóng xe ào ào đi trong đêm sương. Mình gồng người bám chặt vào xe, cố giữ bình tĩnh mà ngồi yên vị kg để bản thân rơi trượt xuống. Mất một hồi lâu không biết đã qua bao nhiêu khúc cua, bao nhiêu con dốc, bọn mình đến được đoạn đường mới đang được bêtông hóa, đến được con suối cạn ban trứa đã đi qua, rồi đến ngã ba đường chỗ điểm trường, mình thở phào. Cuối cùng cũng ổn, giờ chỉ còn chờ các bạn còn lại là bọn mình lại có thể tự lái xe về lại được nhà nghỉ, ăn bữa lẩu nóng và đánh một giấc yên ấm. Sau khi cảm ơn các anh, các chú và gửi tiền chi phí vận chuyển thì nhóm lại bon bon phóng xe về quên đi cái lạnh, cái đói mà mỉm cười vì đã vượt qua.

Về đến nơi thì lẩu nóng được dọn lên, mọi người hòa mình vào ăn uống rôm rả, kể lại chuyện đã qua, chia sẻ những cảm xúc lúc ấy. Mình thấy thật may mắn vì đã ở đấy, đã chiến thắng nỗi sự và vượt qua một thử thách khác trong đời, đã lại một lần nữa nhặt được mạng sống trong lằn ranh sinh tử, nhu bao lần khác. Cuộc đời cho mình bao nhiêu lần ba mươi năm để sống và trải nghiệm chứ, bạn mình bảo “Vi à em đã sống ba mươi năm rất hoàn mỹ và trọn vẹn, em đã không bỏ lỡ bất cứ điều gì trong cuộc sống. Em dám đi, dám đến, dám nhìn, dám trải nghiệm, dám vượt qua. Em đã sống một cuộc đời dù có mất đi một ngày nào đó cũng sẽ không hối tiếc gì nữa”. Mình thì lại nghĩ không đâu, nếu lúc nào đó em rời đi sớm quá em sẽ lại tiếc chưa đi được đủ những nơi e muốn đi, tiếc những con người em chưa được gặp, tiếc những việc em dự định mà chưa hoàn thành. Bạn cười mình tham lam, mình thì nghĩ tham lam một chút cũng không sao, ước mơ không tốn tiền mà, mình chỉ tốn tiền khi thực hiện ước mơ thôi. Ước mơ được chu du khắp nơi trên thế giới này.

Ngày cuối ở Mộc Châu, cũng không còn mấy chỗ mình chưa đi, lại cùng cô em mới quen đi bộ lên Mu Náu, lại lang thang tìm vẻ đẹp mới của Mu Náu ở một góc nhìn khác. Rồi được anh Sơn chủ một vườn mận nhiệt tình dẫn vào thăm vườn, hái mận tại cây cho ăn, xong đưa về tận Phố núi tình yêu nghỉ trưa, ăn trưa. Sau đó em Linh và mình lại lái xe lang thang vào bản Pá Phách ngắm hoa cải vàng, thung lũng, đồi mận. Cảnh vật bình yên,, không có du khách tấp nập, không có dịch vụ du lịch dày đặc, ở đây vẫn còn nét hoang so yên bình của một vùng quê ẩn mình sâu trong núi. Xe đi vào sâu trong bản mà gió rít lạnh buốt người, tay chân đông cứng. Ngày cuối khá nhẹ nhàng trôi qua. Cảm xúc hơi lẫn lộn vì mai mình lại quay về nhà, vẫn lưu luyến chưa muốn rời đi.
 
Bản Pá Phách
Có người bảo đi là để trở về, với mình đi là để lấy động lực đi tiếp. Nghe thấy nó vô lý gì đâu luôn, nhưng mà thấy nó hợp lí với mình lắm. Cứ đi, đã đến đây rồi thì lại phải đến kia chứ, đã đi chỗ này nhất định phải đến chỗ kia, kiểu như “one destination leads you to another ones” .Cứ đi thôi vì đời còn cho phép, đi khi còn sức trẻ để khám phá, để ghi dấu chân, để ghi kỷ niệm của những ngày tháng thanh xuân, để viết lên nhũng câu chuyện cho mai sau ngồi lại hàn huyên cùng bạn bè.

Lại hẹn Mộc Châu vào một dịp nào đó nhé. Vi sẽ trở về !

Tuesday, July 23, 2019

KALA- PHAN SƠN VÀ CHUYỆN "ĐẬU PHỘNG" TẬP THỂ

toàn cảnh hồ Kala và ruộng lúa 
     Một ngày tháng 6 vừa đi thác Phi Liêng về mình thấy ông anh post ảnh đi núi Ngọc Linh, thế là hận ổng, chì chiết ổng vì sao đi núi Ngọc Linh mà không rủ mình như đã hứa. Cứ cái ảnh nào anh ấy post lên về Ngọc Linh là mình lên càm ràm, anh chịu không thấu nên bảo tháng 7 này bọn anh có một chuyến đi Di Linh, em đi chùng đi nè. Thế là mấy hôm sau sang quán bún ông Bụng offline cùng mấy anh. Thấy trên facebook update đội hình đông lắm, có cả Team XC-xe cỏ( là xe mấy độ lại và thêm nhiều phụ kiện phù hợp đi rừng), team MTB- mountain bike, team Run. Nhưng khi sang thì có mỗi mình mình con gái, ngồi nhậu bàn việc di chuyển lên Di Linh cùng mấy anh, mình đóng tiền quyết tâm ngay và luôn. Rồi được mọi người update lịch trình và mòn mỏi trông đợi đến ngày đi.
Hồ Kala
     Ngày gì cần đến cũng phải đến, từ trưa thứ sáu mình đã háo hức, chiều cả team Run tập trung ở quán BOB để lên xe. Đêm 11pm đến làng nướng ở Di Linh, nhận phòng, ăn cháo khuya, và ngủ nghỉ đến 5am thức di chuyển về phía hồ Kala. Ở đây cả team được 2 chiếc vỏ lãi đón và đưa sang phía bên kia hồ và bắt đầu hành trình. Đường khá dốc nhưng rất đẹp, lên cao nhìn về toàn cảnh ruộng bậc thang trải dài và hồ nước mát mắt. Gần đây do chăm chỉ chạy nên thể lực khá tốt, di chuyển khá nhanh cho kịp lịch trình. Cả team ai cũng mang vác đồ ăn và nước uống rất nhiều. Hì hục leo bao nhiêu con dốc, cứ lên lên xuống xuống như vậy cho đến khi vào rừng thông lúc 12 giờ trưa, bày biện tất cả món ngon ra để ăn trưa. Còn nhàn hạ hái hoa, ngắm cảnh, pha cafe, hút thuốc tẩu, chụp ảnh sống ảo các kiểu. Sau đó 1pm cả team tiếp tục di chuyển về hướng ngã ba suối Giáp, khu cắm trại của 3 team. Không biết do mải mê nói chuyện thế nào mà cả team bỏ mất ngã rẽ và rẽ nhầm vào một con đường khác. Khi phát hiện ra thì team đang đi song song với tracklog nhưng không xa lắm. Không hiểu sao cả team không quay về mà lại quyết định đi tiếp và tìm đường rẽ về lại tracklog. Vấn đề phát sinh từ đây, team kg hề về gần được đường chính mà ngày càng di chuyển ra xa với tracklog. Khi mình kiểm tra lại tracklog thì phát hiện bọn mình đã đi quá xa, bàn bạc với mọi người và kiên quyết di chuyển về hướng ngược lại để về gần trục đường cần đi chứ không thể ngày càng đi xa như vậy được.
Bữa trưa sang chảnh và đầy đủ trước khi đi trồng "đậu phộng" 2 quả núi
chụp cái ảnh này xong là cả bọn đậu phộng
      Cả bọn xuyên qua rừng tre, trượt xuống những con vách núi thẳng đứng, chân không nơi trụ, tay không chỗ bám. Nhiều đoạn may mắn thì có vài bụi cây, bụi cỏ nhỏ, không thì chỉ có cào cấu vào mặt đất như một điểm tựa. Nhiều đoạn phải lấy thế mà phi qua cành cây bụi cỏ phía bên kia cho đỡ trượt. Cả team cứ nối đuôi nhau di chuyển xuống thung lũng. Đến được một suối cạn, thấy quá xa và vô vọng, đường về thì không nhớ, đường phía trước thì không có. Cả một buổi chiều team hì hục vạch rừng mở đường mà đi, cỏ cây cắt nát cả người, đá lăn, cây đập, gai đâm...những đau đớn ấy không bằng nỗi lo tìm không ra đường về. Rất may mắn là cả team rất đồng lòng, thể lực cũng khá tốt nên vẫn chống trụ lại. Sau khi thống nhất không đi men theo suối mà phải đi ngược lên núi, dù đường kg có, hay khó khăn vẫn nhắm thẳng hướng về tracklog, team lại leo lên vách núi. Đường đi là không có con đường nào, đá không chân, rừng tre chằng chịt, gai dại khắp nơi. Người phía sau phải đợi người trước đi hết đoạn đường dốc thẳng đứng thì mới di chuyển để tránh đá rơi vào mình. Cứ thế, 14 con người bám víu vào vách núi chờ đợi đến lượt mình di chuyển. Bóng đêm bao trùm, mọi người phải soi đèn và mò mẫm đi, da thịt đau buốt, đất cát lẫn lộn, tay rướm máu vì nhiều vết thương nhỏ. Sau khi lên được một khu khá quang và nhẵn ở lưng chừng núi, team quyết định dừng lại nghỉ ngơi vì trời quá tối, đang chuẩn bị phát quang cây cỏ để trải tăng, bạt ra nghỉ thì được đồng chí rắn lục đuôi đỏ viếng thăm. À, nói đúng hơn là bạn rắn đang nằm nghỉ ngơi trên một cành cây nhỏ thì team mình xông lên chiếm chỗ. Anh Thành còn ngồi ngay cạnh bạn thiền, cả team hú hét mà mãi một lúc sau anh mới chịu rời đi. Quyết định không giết bạn ấy, chỉ đuổi cho bạn đi xa chỗ team sẽ ngủ một chút. Và bạn không có phụ lòng bọn mình, chả đi đi đâu xa cả, cách chỗ team mình ngủ chừng 5-6 mét gì đó, và ở yên cả đêm.
Biết " đậu phộng" nhưng vẫn tươi
     Team đốt lửa giữ ấm và xua thú, mọi người kiểm tra lại thức ăn và nước rồi quyết định không ăn mà đi ngủ, vì toàn thức ăn gây khát nước nhưng nước thì chỉ còn lại chừng 1 lít. May mắn có a Nhựt và anh Trung lấy 2 bình nước dưới suối lên, thế là mình nhận canh ca đầu cho mọi người ngủ và đun nước cho team uống. Ngồi 1 mình trong bóng đêm, nghe âm thanh của núi rừng và nghe tiếng "máy cưa" của anh gấu vang lên. Cả team thức giấc cười một trận lại ngủ tiếp. Đang yên lành em Phong Linh lại hét lên hình như là đèn của mấy anh team XC kìa, mọi người lại được dịp nhốn nháo lần nữa và hi vọng. Anh Nhựt soi đèn pin ra hiệu, anh Trung kêu nháy đèn SOS, cả team nhao nhao lên, mình cứ lặng lẽ ngồi chăm đống lửa. Được một lúc, mặt trăng dần lộ ra khỏi rặn cây phía xa, mọi người tiu ngỉu hiểu ra. Lại lục tục đi ngủ tiếp để lấy sức cho chặng đường sáng hôm sau tìm về với đồng đội.
đường đi à, không có đâu, vạch rừng thì thành đường thôi
    Thay phiên nhau canh gác đêm cho team, sau mình là em Linh, rồi đến anh Thành, anh Lão. 4am, a Trung thức và đòi đi xuống lại suối cạn lấy nước, mình và em Linh kiên quyết không cho ai tách đoàn dù rất cảm kích anh lo nghĩ đến tình trạng thiếu nước của team. Nhưng vì là team, đi cùng nhau phải về cùng nhau, thể lực có thể chênh lệch đôi chút nhưng tinh thần thì gắn kết với nhau. Sau khi thống nhất phương hướng, lại chợp mắt thêm 1 chút đến 5am mọi người cùng thức dọn dẹp và 6am di chuyển. Phát hiện ra chai nước mình nấu đêm trước đã chẳng còn lại bao nhiêu, giận ơi à giận vì đêm khát lắm mà mình không dám uống, cả đám chỉ dám liếm liếm chút chút rồi để dành lại. Dù hơi giận nhưng cũng nhịn xuống, tiếp tục hành trình.
ăn bờ ngủ bụi là đây chứ đâu
    Lại vạch rùng tre, nhắm hướng tracklog mà về, cứ đi lên mãi lên mãi. Lại là đất đá ngổn ngang, hết rừng tre đến rừng cây gỗ, địa hình dần dần thay đổi, chỉ riêng dốc là vẫn luôn dốc, cứ thẳng đứng lên, muốn nghỉ hơi một chút cũng phải tìm chỗ bấu víu vào, không thể đứng hay ngồi yên được. Có đoạn phải đợi người phía trước đi rất lâu, mình ngồi khát quá, nhổ thử cây lên, phát hiện ra là nghệ rừng, mừng quá, phủi sạch đất nhai luôn cả củ cả cây để tìm tí nước. Đi đường nhìn quả gì mình cũng muốn ăn, các anh bảo sao em nhìn mấy quả mọng nước hoài vậy Vi. Mình thì kiểu em khát quá nên nhìn gì cũng nghĩ nó đầy nước. Có đoạn mình nhìn búp măng chỉ nhớ nó ăn ngon mà quên mất nó đắng và có độc, dù măng bình thường muốn ăn cũng phải luộc nhiều lần cho hết độc mới ăn được, huống hồ đây là măng rừng. Nhưng mà khi cơn khát đang hoành hành thì làm gì còn nghĩ được nhiều thế, mình vẫn ngoan cố bẻ ra mà cắn thử, thấy đắng quá mới chịu bỏ lại đi tiếp. Cứ một chốc mình lại hỏi xin các anh cho em liếm chút nước với, cho em xin 1 nắp nước nhé. Các anh cho mình ngậm 1 hồi mới dám nuốt đi, chả thấm vào đâu trong cơn khát nhưng chí ít còn có tí thấm miệng, thấm cổ. Rồi địa hình dốc bớt tức dần, nhìn thấy nhiều cỏ hơn, thấy phân bò phân trâu gì đấy, xa xa lại thấy rừng thông, kiểm tra lại bản đồ thì thấy mình đang rất gần với tracklog. Hi vọng lại vỗ về trong lòng, niềm tin cả team đang đi đúng hướng dâng cao ngất. Lên đến đỉnh núi nhìn sang bên kia thấy đường mòn, thấy quay về lại tracklog, mình hú hét réo gọi những người đi sau. Team tập trung về lại một chỗ, và quyết định tách thành 2 nhóm. Những người khỏe, nhiều sức tranh thủ chạy về trước, team bị chấn thương đi sau. Và đây là một quyết định sáng suốt vì mình, anh Thành, anh Trung, chị Dung, bé Mi, anh Lão đi trước, chặt được vài thân tre có nước, uống mà mừng mừng tủi tủi, cảm giác như được tái sinh. Được uống nước người cứ như xe vùa đổ xăng, mình lại chạy băng băng đi cùng anh Trung và có một phát hiện làm con người ta hạnh phúc vỡ òa. NƯỚC, rất nhiều nước thì một khe nhỏ chảy xuống! Lấy chay hứng nước và tu một hơi mình như được sống lại. Xong, hò hét thông báo cho người đi sau nhanh lên mà uống. Mọi người đến nơi cười tươi như chưa từng được cười, ai ai cũng hào hứng. Anh Thành còn lấy nước dội từ đầu xuống luôn. Cảm giác như vừa thắng Vietlot vài chục tỷ hahaha. Lại dổ đầy nước vào tất cả các chai, túi rồi băng băng vượt rừng. Thần linh phù hộ, cả nhóm 1 về được khu cắm trại lúc 11:30 sáng, ngay trước khi các a XC, MTB nhổ neo đi. Lúc thấy suối là tinh thần dâng cao, mình đi băng băng, hú hét mong nghe hồi đáp. Đên khi nghe lại tiếng các anh, biết mình đã đến nơi, mừng muốn rơi nước mắt. Các anh chạy ra suối dìu qua, rồi lấy ghế cho ngồi, pha cho sữa nóng, đưa miếng thịt nướng. Lúc này sung sướng không thể tả nổi, ngồi mà rưng rưng, kể lại chuyện cho các anh nghe. Những con người chưa quen biết nhau, chưa thân thiết nhau nhưng khi gặp nhau lại tay bắt mặt mừng như đã thân quen từ lâu, không khoản cách, không so đo, cứ thế chờ đợi giúp đỡ lẫn nhau qua gian khó, quý báu vô cùng. Gặp các anh là coi như sống lại thực sự, được ăn cơm, có thịt nướng, thịt kho, uống cafe nóng, nước đun sôi, cuộc sống lại màu hồng. Team 2 cũng lần lượt từng người vượt suối về tập trung cùng nhau, ăn ăn uống uống rồi xuống suối tắm. Cảm giác 2 ngày thiếu ăn thiếu uống, không được tắm rửa mà giờ đây lại có đủ đầy chẳng khác gì ông hoàng bà chúa. Tận hưởng và nghỉ ngơi xong, team quyết định rời đi lúc 3pm.
tìm về được với các anh XC-MTB
      Team run tập trung lại chụp ảnh tập thể cùng team XC và MTB, xong di chuyển trước. Nối đuôi nhau qua suối, rồi lên dốc, lại là những con dốc dài thăm thẳm dưới nắng chiều oi bức ngột ngạt. Cần mẫn bước đều qua từng con dốc suốt bao nhiêu giờ cho đến 1 ngã 3 mà cả team không chắc chắn đường thì dừng lại chia sẻ đồ ăn, nhóm lửa, bôi kem chống mũi vì lúc này trời dần tối. Sau khi nhập đoàn lại và xác định được phương hướng, team lại di chuyển về lán kiểm lâm. Đã có một số người chấn thương nặng đi hoạc mệt mỏi kiệt sức phải đi nhờ xe các anh XC. Các anh vất vả chạy ra chạy vào tải người tải đồ cho kịp đến nơi.
Lán kiểm lâm, ăn tối
     Đến lán lại bày đồ ăn ra ăn lấy sức, uống nước, rửa mặt rồi lại di chuyển về lán bà Gái. Ở đây được uống nước ngọt, ăn mì gói phủ phê no nê. Hành trình vẫn còn rất dài, phải vượt dốc đá, qua thôn làng về lại quán ông Mười tập kết. Đoạn đường từ lán bà Gái đến suối khá nhàn, trăng thanh gió mát nhưng bàn chân mình đã có dấu hiệu mỏi và đau dù không sưng phồng gì cả, chẳng qua do dùng quá nhiều. Đoạn dốc đá khá dài, khoản 2km chỉ toàn đá và đá, to nhỏ khác nhau, vững chải, rung lắc, lăn lông lốc có đủ cả. Đèn pin mình đã hết từ lâu nên phải dùng đèn điện thoại soi đi suốt cả đoạn đường. Tầm 11pm thì vượt hết dốc và được báo là đường bằng phẳng ít dốc, 2km thôi. Nhưng sau khu đi mới biết nó là 5km. Cả chặng đường 65km không sao, nhưng 5km cuối cùng này mình chửi thề biết bao nhiêu vì lúc này mỗi bước chân là đau đớn, 17 tiếng đi bộ rồi. Mình đau và mỏi nhưng vẫn kiên trì bước đi không dám dừng, vì sợ dừng lại sẽ không đi tiếp nổi nữa. Khi nhìn thấy ánh sáng xe bán tải phía xa, cảm giác sung sướng không gì tả nổi. Leo lên xe ngồi là mình chả muốn nhúc nhích, di chuyển gì luôn. Đến được xe 16 chỗ, leo lên là ngồi bất động đợi đến quán. Đến quán lúc 1am là leo ngay lên võng nằm định không ăn gì luôn. Nhưng nghĩ lại cần năng lượng nên lê lết vào ăn tô mì gói có rau có trứng, cười cười nói nói cùng mọi người.
    Vậy là qua gian khổ, rửa mặt rửa tay lên võng nằm chò team XC vượt dốc đá về. Ngủ được 1 giấc không mộng mị, 4:45am team run lên xe về Sài Gòn. Lên xe là ngủ li bì cho đến khi dừng lại ăn sáng. Ăn sáng xong lại lên xe ngủ. Về đến BOB lúc 10am, kết thúc hành trình nhiều gian khổ, thử thách cũng như những trải nghiệm quí báu. Quen biết thêm những người anh em, những người bạn nhiệt tình, tốt bụng. Dù lúc đầu xa lạ nhưng vào rùng rồi thì thành anh em hết, facebook thêm rất nhiều bạn, cuộc sống lại quay quần với công việc mưu sinh nhưng còn có thêm câu chuyện làm đầu đề cho các cuộc hội họp. Nhớ mãi hành trình gian khó, nhớ mãi những đau đớn còn chưa vơi, nhớ mãi những anh em trong cả 3 team. Hơn 30 con người trong 2 ngày đã gắn kết lại với nhau rất gần một cách chân thật nhất. Sẽ lại có thêm nhiều chuyến đi nữa, mỗi chuyến đi là những trải nghiệm khác nhau, nhưng Kala-Phan Sơn mãi là hành trình mang dấu ấn đặc biệt trong lòng mỗi người đã ở đấy. Cảm ơn các anh đã ở lại đợi bọn em, cảm ơn cả team đã đồng lòng vượt qua, cảm ơn mọi người đã chia sẻ từng cái kẹo, giọt nước khi khó khăn.
 
     Vì cuộc đời là những chuyến đi, ta cứ đi đi rồi sẽ lại trở về !!!
Sân bay K'tường cảnh đẹp xuất sắc





Friday, March 8, 2019

ROAD TRIP 2019

Rồi cũng đến chặng cuối trong hành trình vòng quanh miền Bắc của mình. Mỗi ngày trôi qua trong chuyến đi là bao nhiêu niềm vui được quen biết nhiều bạn mới,thưởng thức nhiều thực phẩm bản địa, ngắm nhìn từng vẻ đẹp khác nhau của Việt Nam. Ngày thứ 10 trong hành trình, mình có chặng đường dài hơn 360km từ Bản Giốc về đảo Tuần Châu- Hạ Long.
Trời mưa rả rít cả đêm. Sáng bọn mình phải thức sớm để chuẩn bị cho hành trình dài, trời vẫn mưa không ngớt hạt. Vì lo đường xa nên mình bỏ bữa sáng và gói hành lí lên đường ngay 7:30am. Tạm biệt anh chị chủ nhà, thanh toán tiền trọ 2 đêm và ăn uống đủ thứ mà chỉ mất 920k, có gì vui hơn nữa chứ. Bọn mình mặc thêm đồ ấm và trùm áo mưa lên đường. Vì trời đã mưa từ hôm trước nên tiết trời khá lạnh, lại thêm đường trơn nên vận tốc trung bình của mình giảm đáng kể, chỉ tầm 40-50km/h. Vẫn đi theo đường tỉnh 206 hướng ra Quảng Uyên, dọc đường dừng lại ở 1 hàng phở ăn vội bữa sáng lấy năng lượng lên đường. Ở đây họ bán phở nước với thịt quay, lần đầu tiên mình được ăn luôn. Phở có heo quay, vịt quay hoặc lạp sườn. Lại nói về món Lạp sườn Cao Bằng [1] , món này là một trong những đặc sản của Cao Bằng. Nó nhìn gần giống với lạp xưởng của miền xuôi mình nhưng hương vị khác đôi chút khi ăn có mùi khói ám vào do được treo trên gác bếp khoảng ba tháng thì mới ăn và có hương vị đặc trưng riêng chỉ có ở Cao Bằng[2]. Hôm ở homestay chị chủ nhà cũng chiên món lạp sườn nhà làm này cho mình ăn, ngon phải biết luôn. Vì chưa ăn món phở này bao giờ nên mình gọi phần phở cho đầy đủ món vào, thêm 1 phần heo quay riêng kèm theo.
Mó ăn lạ miệng nhưng khá ngon, no bụng ấm lòng lại đi theo đường tỉnh 207 về hướng Quảng Uyên sau đó rẽ vào Quốc lộ 3. Lo mải mê chạy mà mình bỏ lỡ mất chỗ rẽ vào đường tỉnh 208 ở thị trấn Hòa Thuận. May thay sau khi qua khỏi chợ Hòa Thuận mình thấy QL3, lại nghĩ thôi xong nhầm đường rồi. Vì trời cứ mưa suốt nên mình cố nhớ bản đồ mà đi, không dừng lại kiểm tra thường xuyên, lúc kiểm tra thì thấy con đường mình đang đi dẫn thẳng đến cột mốc 943 , cửa khẩu Tà Lùng sang Trung Quốc. Lại quay đầu tìm ngã rẽ, vừa rẽ vào thì thấy cả 1 con đường lầy lội, ổ gà ổ voi, đầy sình. Tự xốc lại tinh thần, cố gắng gồng mình vượt qua từng đoạn từng đoạn đường xấu và thầm cầu mong đường sẽ khá hơn ở những đoạn sau. Có ai ngờ, đường càng đi càng xấu, càng về sau càng nhiều lỗ hỏng mặt đường, nhiều hố sâu, sình lầy, nước lũ từ trên núi chảy về ào ạt, mưa thì mỗi lúc một to hơn. Có lúc mình nản chí và hối hận sao lại rẽ vào con đường này luôn í, sao lại chạy mãi mà không hết thế này. Cứ miên man suy nghĩ và nắm chắc tay lái vượt qua đoạn đường xấu, không dám dừng lại mà thật ra cũng không thể dừng được vì đâu đâu cũng và sình lấy, vũng nước. Và dường như chưa đủ thử thách, khó nhọc, đoạn đường phía trước mờ trong sương mù. Mình cố gắng gượng chạy trong màn mưa tát vào mặt lạnh buốt, tầm nhìn hạn hẹp và con đường khó nhằn bên dưới. Cả người lạnh run lên bần bật, răng va vào nhau lạch cạch, tay và chân không còn 1 chút cảm giác nào luôn. Cuối cùng khi đoạn đường gần 30km bão tố cũng kết thúc khi mình nhìn thấy thị trấn Đông Khê. Thoát ra khỏi đấy sau hơn 1 giờ căng mắt, căng não, căng cứng tay chân gồng người lái xe. Thấy con đường trải nhựa bằng phẳng trước mặt và vui không gì tả nổi. Đường ở Mộc Châu, Sapa và Đồng Văn, Mèo Vạc vừa tốt, phong cảnh lại đẹp ; Cao Bằng sao mà đường xấu khinh khủng. Ngay từ hôm từ Mèo Vạc lái xe sang, khi vừa vào địa phận Cao Bằng là đường xấu ngay lập tức luôn, đến hôm rời đi này cũng thế, đường chỉ đẹp và to mỗi đoạn xung quanh thành phố Cao Bằng, đường tỉnh thật sự quá xấu.
Một đoạn đường sình lầy, sương mù( đoạn dễ đi nhất đấy ạ)
Bãi Cháy Bridge

Dù sao mình cũng đã vượt qua được đoạn đường ấy 1 cách an toàn dù nhiều lần tưởng suýt trượt ngã. Từ DDT208 vào Đông Khê mình rẽ vào QL4A tiến vào huyện Tràng Định- Lạng Sơn. Tiếp tục chạy trên QL4A khoản 72km vào huyện Văn Lãng, đi qua thị trấn Đồng Đăng trước khi rẽ vào QL1A. Bất chợt nhớ đến bài thơ dân gian về xứ Lạng:

"Đồng Đăng có phố Kì Lừa
Có nàng Tô Thị có chùa Tam Thanh
Em lên xứ Lạng cùng anh
Tiếc công bác mẹ sinh thành ra em
Tay cầm bầu rượu nắm men
Mải vui quên mất lời em dặn dò
Gánh vàng đi đổ sông Ngô
Đêm nằm tơ tưởng đi mò sông Thương
Lên chùa thắp một tuần hương
Khấn cùng Trời Bụt, bốn phương chùa này
Tôi đi tìm bạn tôi đây
Bạn rày thấy khổ bạn nay không chào"

Là vì mưa gió quá chứ không mình sẽ đến thăm chùa Tam Thanh cho biết. Cứ mỗi lần đi đó đi đây là văn thơ tràn về lai láng, lại thấy thì ra những bài học xưa cũ vẫn còn đọng lại đâu đó trong tâm trí mình, chúng chỉ trực chờ tuôn ra khi mình tai nghe mắt thấy.
Ra khỏi Đồng Đăng vào QL1A, sau đó đi tiếp vào QL4B qua huyện Lộc Bình tiến vào Quảng Ninh rồi vào QL18 đi qua Cẩm Phả về thành phố Hạ Long trước khi đến được đảo Tuần Châu. Google lại lần nữa lừa mình 1 cú ngoạn mục, chị bảo mình rẽ trái vào cao tốc Vân Đồn CT09. Vì không tiện kiểm tra bản đồ thường xuyên và vì mưa gió lạnh buốt, mình cứ theo chị mà rẽ, vừa vào 1 đoạn ngắn mình thấy trạm thu phí đường bộ. Linh tính mách bảo có gì đó sai sai ở đây, mình dừng ngay bên vệ đường lôi điện thoại ra xem, lại thấy phía xa rât nhiều nhân viên trạm thu phí huơ tay múa chân xua mình ra. Hình ảnh quen quen, giống y hệt hôm mình đi nhầm bên thác Bản Giốc. Trúng phóc, kiểm tra xong thì thấy mình nên tiếp tục theo QL18 mà đi đến Cẩm Phả, thế quái nào Google lại bắt rẽ vào đường cao tốc không dành cho xe máy. Mình quay đầu ra trong hàng hàng xe hơi lao vào cao tốc. Hoàng hồn luôn, vậy mà GG vẫn kêu mình rẽ loạn xạ lên hết để quay về cái đường ấy. Quyết định nhìn bản chỉ đường mà về đích từ lúc này. Tiếp tực bon bon trên trục đường này vào được Cẩm Phả, rồi về Hạ Long. Đến được khách sạn LaPaz ở ở đảo lúc tờ mờ tối, tầm 6:30pm. Sau 11 giờ lái xe trong mưa, cuối cùng cũng được chăn êm nệm ấm. Nhưng đầu tiên là tắm giặt, đặt thức ăn cho bữa tối và đặt lịch cho tour tham quan vịnh ngày hôm sau.
Phòng có máy sưởi nên đêm trôi qua trong ấm áp, mình ngủ 1 giấc ngon thẳng đến sáng. Ăn sáng tại khách sạn thì cũng kịp lúc xe đến đón đi day tour. Lịch trình hôm nay chỉ nhẹ nhàng đi tàu ngắm cảnh vịnh, thăm hang động Sửng Sốt, chèo thuyền Kayak ở hang Luồng và lên đảo TiTop, leo lên đình núi ngắm nhìn cảnh toàn vịnh.
Hòn này trong tờ 200k VNĐ nè
Cảnh Vịnh Hạ Long từ trên đảo TiTop
Bến tàu Tuần Châu
Cả ngày trôi qua trong êm đẹp cho đên khi mình về đến khách sạn và mong đợi nhận quần áo gửi giặt ở khách sạn. Sau khi chuẩn bị xong cho việc ra ngoài ăn tối hải sản mình nhắc nhở bạn lễ tân giao quần áo mình đã gửi giặt lên phòng lúc mình đi ăn tối. Theo đề nghị từ mấy người bạn mới mình quen khi đi tour, cả bọn đến nhà hàng hải sản Hồng Hạnh 2 dùng bữa. Thức ăn được mang ra nhanh kinh khủng, bọn mình gọi 6 món thế mà trong vòng 30 phút thì bọn mình gần như ăn xong. Tốc độ phi thường luôn, chắc là do quá đói bụng và thèm hải sản, lại thêm nhà hằng làm món quá nhanh.
No nên lại đi cafe, dạo phố, Hạ Long về đêm đẹp lắm. Ngồi cafe cả bọn bàn nhau đi cáp treo, lò dò hỏi thăm cuối cùng lên nhầm cổng ngay cầu Bãi Cháy, chú bảo về bảo không lên cáp ở đây được, phải đi ngược về phía công viên bên khu phố cổ mới xây của Hạ Long. Lại tìm taxi quay về bên đấy và nhận được đâu trả lời là đã đóng cửa. Vậy là không có duyên cùng cáp treo ở đây. Lang thang chụp hình rồi cả bọn chia tay nhau ra về.
Sau bữa tối, mình trở lại và lấy túi giặt. Legging, áo phông đã được giặt, sau đó mình chạm vào áo khoác ... vẫn còn hơi ẩm ướt, nghĩ thôi cũng không sao, miễn sạch là được. Sau đó, mình vẫn nhìn thấy bụi bẩn, và tất cả các dấu nước ngày hôm qua. Cái quái gì thế? Mìnhgọi cho nhân viên tiếp tân và phàn nàn về dịch vụ giặt ủi. Họ gửi một chị đến phòng mìnhkiểm tra. Chị đồng ý về sự bất cẩn và gọi nhân viên tiếp tân để thông báo. Sau đó, chị nói xin lỗi về sai lầm, ai đó đã giặt sót áo khoác của mình. Mình nói "không, không thể vì nếu họ quên, họ cũng sẽ quên những bộ quần áo khác, nhưng họ tách chúng ra chỉ giặt những thứ khác. Sau đó, họ nói không có dịch vụ giặt khô trong khu nghỉ mát, họ cần gửi nó đi ra ngoài bla ... bla. Mình nói, nếu như không có dịch vụ, thì không nên ghi trong giấy yêu cầu giặt là có. Ngay cả khi mình kiểm tra với nhân viên khách sạn nhiều lần, nhân viên tiếp tân thông báo rất rõ ràng rằng họ có thể giặt . Một khu nghỉ dưỡng 4 sao lớn như thế này không thể sắp xếp giặt cho chỉ 1 chiếc áo khoác? Làm sao cả thành phố lớn như thế này, họ lại không thể tìm một nơi để giặt áo khoác? Ngay cả khi mình đến kiểm tra nó trước bữa tối cũng không ai thông báo gì? Và sau đó gửi lại cho mình chiếc áo khoác vẫn còn nguyên hiện trạng khi mình đưa nó cho họ. Giận lắm luôn !!! Sau đó có anh quản lý khách sạn lên xin lỗi mình, hỏi có thể giúp gì không. Mình bảo có cái áo khoác gửi giặt mà bên anh cũng không làm xong thì giúp gì nữa chứ. Nhẹ nhàng cho qua chứ có hằn hộc cũng không thay đổi được.
Hôm sau, mình thức sớm, lại đóng hành lý, dùng vội bữa sáng và lên đường về lại thủ đô. Chặng lái xe cuối khá nhẹ nhàng, đường thông thoáng, cứ bon bon về đê Long Biên để gửi trả xe thuê. Cơ mà chạy gần 2000km khắp miền Bắc không sao, vừa về đến Hà Nội suýt chút bị chị ninja hút cho một phát toi mạng, may vẫn còn lanh tay né được, thoát chết trong gang tấc.
 Thế là kết thúc chặng đường dài gần 2000km, 11 ngày lái xe rong rủi khắp mọi nẻo đường từ Tây sang Đông Bắc, qua bao núi, xuyên bao rừng, ghé thăm nhiều bản làng, thử nhiều đặc sản bản địa. Hạnh phúc của một người không phải là đích đến mà là con đường bạn đang đi. Tự thấy bản thân may mắn khi tìm lại được con người thật sự, được thỏa sức làm điều mình thích, vun đắp nhiều giấc mơ, không vì tác nhân nào mà lung lạc. Cứ đi rồi sẽ đến, thế giới lớn thế, nhưng hãy tiếp tục khám phá nhé !!!

Tp. Hồ Chí Minh, ngày 8 tháng 3 năm 2019.
Hành trình tuổi 30+ :)

Tuesday, February 26, 2019

ROAD TRIP 2019

Hôm nay ngày thứ 8 trong hành trình, và mình phải di chuyển 260km đến homestay ở khu Bản Giốc-Đàm Thủy. Buổi sáng, sau khi được ăn sáng no nê ở nhà anh chị chủ mình xuất phát rời đi lúc 8:30am.
ruộng bậc thang luôn có vẻ đẹp rất riêng
Đường đi không khó như chặng Sapa-Hà Giang nhưng cũng khá đẹp. QL4C đoạn Hà Giang còn gọi là đường Hạnh Phúc thì đường rất tốt, nhưng càng đi xa sang Cao Bằng thì đường càng xấu ở nhiều đoạn, mình lái xe mà tưởng đang cưỡi ngựa không luôn, toàn phải vừa đứng vùa lái chứ ngồi tra tấn mông quá hahaha. Nhưng nhìn chung vẫn đi tốt vì ngoài đất đá ngổn ngang thì cũng không sình lầy gì. Ở Cao Bằng rẽ vào QL34 đoạn đầu thì đường xấu khỏi nói luôn nhưng bù lại thì cảnh đẹp không tưởng luôn nhé, đường chả có xe cộ gì ngoài bọn mình. 
Mình thích đoạn ở Bảo Lâm, thung lũng trải dài, bản làng be bé, từng thửa ruộng vừa được làm đất xong mang màu đỏ xanh chen lẫn nhau. Đến một đoạn mà mình thấy thích nhất trên suốt đường đi là đoạn chạy xe vượt đèo. Gọi là đèo chứ thật ra nó cao tít, nhìn con đường dẫn thẳng lên đỉnh núi mà lòng hào hứng. Vượt qua ngọn đèo ấy là thung lũng nẵm lọt thỏm giữa các ngọn núi, vài ba ngôi nhà bé xinh năm im lìm, không khí mát dịu, không còn nắng gay gắt. Con đường nhỏ vắt ngang thung lũng, rồi lại dẫn lên 1 ngọn đèo khác, lại leo đèo. Lên đến đỉnh đèo nhìn sang bên kia là cả 1 thế giới khác, lại làng quê yên bình, con đường vắng lặng làm nao nức lòng. Cứ đi cứ đi, cố thu hết mọi vẻ đẹp vào mắt, vào trong trí nhớ. Đoạn đường này rất dài và khúc khuỷu với nhiều cua, dốc, đèo nối tiếp đèo, núi nối tiếp núi. Lúc thì nắng dịu, lúc sương mù, rồi có đoạn còn lất phất mưa. Khung cảnh hai bên đường cũng biến đổi không ngừng.


một thung lũng trải dài yên bình gần biên giới

Một góc rừng trúc ở Thông Nồng
Sau khi qua thành phố Cao Bằng, mưa lất phất, lì quá nên cứ thế mà lái xe đi. Đâu cần đi đâu xa, Thông Nông có rừng trúc bạc ngàn đẹp lắm ạ, vì đường xa sợ muộn nên chỉ chụp được ảnh rừng trúc xanh rì bên đường, nếu có thời gian nhiều hơn đã chạy ngay xuống đấy mà thêm ảnh. Hơi tiếc nhưng mà lại hẹn dịp sau nhé trúc ơi. Trời cứ mưa, mình vẫn cứ lao xe đi trong mưa và gió, tay lạnh buốt kg chút cảm giác luôn. Lại bỏ bữa trưa để mong đến nơi kịp thời gian. Thật ra thì lúc đến Quảng Uyên định sẽ ăn gì đấy nhưng mưa quá, rồi hỏi 2 nơi mà người ta không bán hàng nên giữ bụng rỗng mà đi tiếp luôn. Đường ở Cao Bằng khá rộng rãi, không cua dốc gắt nữa nhưng lại quá nhiều xe tải hạng nặng. Mình cứ chen chút nhau cùng họ, rồi cố gắng vượt qua, gồng mình chịu đựng cái lạnh và mưa chiều vả vào mặt.
Yến Nhi homestay (0942 241 760)
Sau 8 tiếng lái xe trong tình trạng bụng đói, mông ê , tay chân lạnh buốt thì mình cũng đến được làng đá Khuổi Ky. Lò dò tìm Yến Nhi homestay vì nhà chị khuất ở phía sau. Đến được nơi, lao ngay vào bếp sưởi ấm và xin chị chủ nhà làm cho bát mì nóng, ăn xong tắm nước ấm , giặt giũ quần áo ngay vì nước mưa ướt thêm bùn đất, tự nhiên thấy đời hạnh phúc hẳn. Ngồi bên bếp lửa hong ấm người, uống ly cafe nóng thảnh thơi đợi cơm tối. Cơm gia đình vừa ngon vừa ấm cúng. 
Hôm sau thức dậy sớm đi ngắm thác. Vì lại trót dại tin chị Google, mình đã đúng hướng thác mà đi bộ, thế nào mà chị lừa rẽ trái và đi đến check point sang Trung Quốc. Nhưng nhờ thế lại gặp cột mốc biên giới 53 từ thời triều Thanh, dựng năm 1894. Ngay bên cạnh lại có cột mốc mới 835 dựng năm 2001 kế bên, hay ho phết. Ai thích đi ngó nghiêng thì sang cột mốc đi ạ. Xong, mình nhìn thấy check point mà nghĩ là cổng vào thác, định đi đến thì người ở đấy chạy ra xua tay đuổi ngược về. Mình nghĩ quái lại, sao đi ngược về nhỉ, mình nghe tiếng thác rồi mà, không phải lối vào ở kia thì ở đâu nhỉ, sao Google Map lại chỉ là ở đây.
Cột mốc 53
 Loay hoay tìm khắp xung quanh thì thấy không còn lối nào theo hướng những người đó chỉ, may sao ở ngay cột mốc là khu chợ nhỏ, có 1 dì đang dọn hàng bán, hỏi dì đường thì dì bảo ở đây chỉ có cột mốc thôi, thác phải đi ra đường tỉnh 206, cứ đi dọc theo đường đấy sẽ thấy thác. Thiệt thua luôn chị Google, cái thác nằm ngay trục đường chính mà kêu tui rẽ đi như thế. Thì thôi, ít ra cũng thấy được thứ hay ho ít ai biết đến, vẫn vui vẻ quay ra cuốc bộ dưới trời mua lất phất xuống thác. Thác đẹp dễ sợ kiểu như thác Niagara của Canada- Mỹ. Thác Bản GiốcTrung Quốc gọi là cặp thác Đức Thiên-Bản Ước (tiếng Trung德天-板約bính âmDétiān - Bǎnyuē), là một nhóm thác nước nằm trên sông Quây Sơn tại biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc. Nếu nhìn từ phía dưới chân thác, phần thác bên trái và nửa phía tây của thác bên phải thuộc chủ quyền của Việt Nam tại xã Đàm Thủyhuyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng; nửa phía đông của thác bên phải thuộc chủ quyền của Trung Quốc tại thôn Đức Thiên, trấn Thạc Long, huyện Đại Tân, thành phố Sùng Tả của khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây. Thác nước này cách huyện lỵ Trùng Khánh khoảng 20 km về phía đông bắc, cách thủ phủ Nam Ninh của Quảng Tây khoảng 208 km. Thác Bản Giốc bao gồm cả thác chính và phụ với tổng chiều rộng là 208 m.[1] Thác Bản Giốc được chia thành hai phần, phần ở phía Nam gọi là thác Cao, đây là thác phụ vì lượng nước không lớn và hoàn toàn thuộc về Việt Nam. Thác Thấp là thác chính nằm ở phía Bắc trên biên giới Việt Trung. Nghe bảo bên các bác TQ muốn giành cái thác ấy là của các bác, mà giành rồi thì sao ta, không lẽ cấm không cho người VN đến thác. Mỗi năm Việt Nam có khoảng 30.000 người đến thăm Bản Giốc, còn phía Trung Quốc đón gần 1 triệu lượt người. Thác Bản Giốc là thác nước lớn thứ tư thế giới trong các thác nước nằm trên một đường biên giới giữa các quốc gia (Sau thác Iguazu giữa Brasil - Argentinathác Victoria nằm giữa Zambia - Zimbabwe; và thác Niagara giữa Canada và Hoa Kỳ).[2]Tuy nhiên, theo Tân Hoa xã thì thác Bản Giốc là thác xuyên quốc gia lớn thứ hai trên thế giới.[1] Thác Bản Giốc là thác nước tự nhiên lớn nhất khu vực Đông Nam Á.[1][2]
Thác Bản Giốc( thác chính)
 Ngắm nghía và chụp ảnh thỏa thích, lại còn leo lên ngựa chụp hình nữa chứ. Cơ mà không ngờ mình đi chú ngựa của ông bác ở homestay, nhưng lại không nhận ra ông. Trên đường quay ra lại ngắm nghía chọn mua ít quà lưu niệm, mua quà cho cháu gái, mua đồ ăn vặt, rồi ra quán ngồi uống ly cafe, hút điếu thuốc, nói chuyện cùng các du khách khác. Mình gặp 2 anh chị kia đi xe máy từ Saigon ra tận Bắc và lòng vòng miền Bắc luôn. Ngồi nói chuyện giao lưu 1 hồi, thấy đói bụng nên chia tay họ đi về nhà ăn trưa. Thật ra định bụng ghé lên chùa thắp hương mà mua quá nên không vào, thấy tội lỗi quá. Trời mưa, mình lại không mang áo mưa, may cái balo có túi nhựa che mưa cho nó, còn mình thì đội mưa về nhà, mưa lất phất như bụi í, đi bộ ngắm nghía chỗ này 1 tí chỗ kia 1 tí.
Động Ngườm Ngao
Về đến nhà lại xin chị chủ nhà làm mì gói cho ăn. Chị lại ra vườn hái ít rau cải nhà trồng vào làm mì gói rau trứng. Bát mì nóng hỏi, thêm ly trà nóng, ấm lòng rồi đi xem hang Ngườm Ngao. 
Hang động nằm trong 1 quả núi cách thác Bản Giốc 5km, có tổng chiều dài 2144 mét, có 3 cửa chính: Ngườm Ngao, Ngườm Lồm và Bản Thuôn. Trong động có nhiều nhũ đá  măng đá với các hình dạng phong phú đa dạng,  có thạch nhũ hình hoa sen mà mọi người gọi là hoa sen đá, và nhiều nhũ đá hình thù khác nhau lấp lánh tinh thể thủy tinh ạ. "Ngườm Ngao" theo tiếng Tày có nghĩa là động Hổ (Ngườm: động, Ngao: Hổ). Do tương truyền rằng ngày xưa trong động có nhiều hổ dữ sinh sống, chúng thường vào các bản xung quanh để bắt gia súc của dân địa phương. Họ đã đặt bẫy bắt hết được hổ và từ khi hổ ở đây tuyệt chủng thì mọi người được sống yên lành. Ngườm Ngao được phát hiện năm 1921 nhưng được đưa vào khai thác du lịch từ năm 1996. Đây là một trong những địa điểm du lịch chính của tỉnh Cao Bằng.Vào hang một lối, đi hết hang lại ra bằng 1 lối khác. Nghe chị chủ nhà bảo ngày xưa khi Tàu đánh sang, dân bản xứ phải trốn vào hang trú ngụ. Thật ra hang rộng rãi và nhiều ngách, trần cao lắm, đủ chỗ cho cả làng ở luôn í. Ai thích hang nên đi xem nhé. Với mình đâu đâu cũng tìm ẩn bao vẻ đẹp, Việt Nam mình đẹp lắm chứ đi đâu xa xôi. Hoàn thành mục tiêu ở Cao Bằng, dù còn biển hồ cách xa quá chưa đi được nhưng cũng thấy hạnh phúc lắm rồi. 
Về nhà nhàn tản làm lon bia, đốt điếu thuốc, ngắm trời mưa bay bay, đợi cơm tối. Buổi tối hong quần áo giặt hôm qua và xem anh chị chủ nhà làm cơm cho cả nhóm hơn 20 người. Thấy anh chị chuẩn bị hơn 10 món ăn cho cả đoàn đấy và mình 1 cách thần tốc luôn. Mình tắm rửa xong cũng rảnh nên ra ngồi xem anh chị làm thức ăn, tiện tay phụ 1 chút. Thấy anh chị làm món rau dớn rừng xào trứng vịt nhà nhìn thèm nhỏ dãi luôn, nguyên vật liệu toàn tự nhiên nhà nuôi trồng. Mà cái rau dớn có ngoại hình bên ngoài nhìn giống cây dương xỉ nhé. Rau dớn phân bố ở Nhật Bản (Kyushu), Đài Loan, Trung Quốc (An Huy, Phúc Kiến, Quảng Đông, Quảng Tây, Quý Châu, Hải Nam, Hồ Nam, Giang Tây, Tứ Xuyên, Tây Tạng, Vân Nam, Chiết Giang), Ấn Độ, Thái Lan, Lào, Việt Nam, Campuchia, Malaisia, Indonesia, Phillippines, Singapore, Papua New Guinea[1]. Rau này là thức ăn quen thuộc của đồng bào dân tộc Việt Nam đấy. Ăn ngon ghê luôn!
Cơm gia đình ấm áp sau từ anh chị chủ nhà
 Vừa nấu xong dọn lên bàn ăn thì mất điện, cả nhà ăn trong ánh đèn điện thoại, đèn pin, thế quái nào vừa ăn xong buông đũa lại có điện. Người người chè chén, chơi bài, mình lại mang cigar anh trai tặng ra sân đốt và xin chị chủ lon bia uống giải khác. Tiếc trời se se lạnh, mưa nhỏ cả ngày nên nước đọng chảy rả rít nghe vui tai, ngồi hưởng thụ chút yên bình trong sân và viết lách, lại lên kế hoạch lịch trình hôm sau về Hạ Long. Chặn cuối trong hành trình Tây - Đông Bắc trước khi lái con xe nhỏ về Hà Nội. Kỳ nghỉ sắp hết, lại sắp lao vào guồng quay công việc, sự kiện, kiếm tiền nuôi thân và tích góp cho những chuyến đi sau này.
Người người chọn mua nhà, mua xe ; mình chọn đi khám phá và trải nghiệm. Bao năm vất vả lo toan, đến giờ được làm điều mình thích, đi những nơi mình muốn là một hạnh phúc lớn lao. Bước ra khỏi vùng an toàn, dấn thân vào những chuyến đi để tìm thấy bản thân ở đâu đó trong cuộc sống bộn bề. Cuộc sống có gì hối tiếc nữa đâu dù vẫn luôn 1 mình ngược xuôi. Tự hạnh phúc, tự hài lòng.

SAU MỘT TRẬN ỐM

  Cứ ngỡ sau một trận ốm, tình cảm sẽ gắn bó hơn, sẽ có sự thấu hiểu nhau hơn, nhưng mình phát hiện ra chỉ có mình là cảm thấy biết ơn anh v...