Saturday, August 22, 2026

SAU MỘT TRẬN ỐM

 Cứ ngỡ sau một trận ốm, tình cảm sẽ gắn bó hơn, sẽ có sự thấu hiểu nhau hơn, nhưng mình phát hiện ra chỉ có mình là cảm thấy biết ơn anh vì đã ở bên cạnh chăm sóc mình, chỉ có mình cảm thấy dành nhiều tình cảm hơn cho người đàn ông này. Còn anh thì sao? Anh vẫn không thoát ra được những suy nghĩ tiêu cực đó, chỉ cần có những câu nói không vừa ý anh, thì mọi chuyện được anh đẩy đi xa bằng ý niệm tiêu cực của bản thân rằng mình kiếm chuyện, mình thái độ, mình chống đối.

Ở cùng nhau nửa năm rồi, con cũng có với nhau rồi, hoạn nạn bệnh tật cũng cùng nhau đi qua rồi, nhưng anh lúc nào cũng nghĩ anh là một người độc lập, anh sẽ bị người khác coi thường, nghĩ mình nói những lời khó nghe vì anh không hoàn hảo. Nếu mình thật sự cần chọn một người hoàn hảo thì mình đã không chọn anh ngay từ lúc đầu rồi. Mình thật sự không hiểu tại sao anh vẫn cố chấp không hiểu vấn đề, tại sao không thể thả lỏng đầu óc và bản thân để sống như một gia đình cùng mình. Bọn mình đâu phải kẻ thù với nhau mà mình phải châm chọc hay thái độ.

Mình còn chưa có dịp nói biết ơn anh vì đã cho mình cảm giác được yêu thương, quan tâm, chăm sóc tận tâm lúc ốm đau. Mình sốt đến mụ mị, có lúc nhìn như tỉnh táo nhưng mình thật là đầu óc mình trống rỗng, mệt mỏi, cả cơ thể đau nhức, đầu nhức ong ong, cổ họng đau rát vì những cơn ho gắt. Mình lạnh run bần bật, người nóng hầm hập cả gần 39 độ, có lúc còn vượt ả ngưỡng đấy trong suốt gần 5 tiếng. Mình sợ, sợ ảnh hưởng đến con, sợ con sẽ cảm thấy không thoải mái, sợ con có gì không tốt về sau, mình thầm khấn nguyện để có thể vượt qua con sốt này, để không phải lại nhập viện cấp cứu, truyền thuốc mà mình biết chắc chắn rằng sẽ có ảnh hưởng không tốt cho con khi con còn quá bé. Mọi thứ vào cơ thể mình, mình đều muốn là tốt nhất có thể cho con. Mình lo nhưng không dám nói vì sợ sẽ làm anh lo thêm, vì mình biết anh cũng đang rất vất vả lo lắng cho mình suốt mấy đêm không ngủ ngon.

Vừa vượt qua được để có thể đi tái khám, mình cũng chỉ muốn hỏi lại các giấy tờ để rút kinh nghiệm về sau cũng như trình bày cùng cty cho rõ ràng, nhưng không hiểu sao suy một con người có thể tiêu cực đến vậy?

Mình hiểu vấn đề tâm lý của anh, mình cũng cố gắng nói chuyện ôn hòa, giải thích khuyên bảo để anh bình tâm, nhưng hầu như không mấy tác dụng, anh vẫn nổi cộc, vẫn dùng lời lẽ thô tục, mình cũng mệt mỏi đầu óc lắm, cơ thể mình vẫn rã rời như đi mượn….


Saturday, August 1, 2026

CHIẾC CỎ BỐN LÁ

 Tháng 12 năm trước, tôi đi Sơn La chạy giải địa hình, sau đó bắt xe đi xuống Mộc Châu chơi, thăm các em tôi. Vào một sáng cafe ngẩn ngơ ở Mer, tôi tìm được chiếc cỏ 4 lá, tôi nghĩ biết đâu vận may của tôi đến rồi. Tôi mang chiếc cỏ về nâng niu ép khô nó rồi để sau ốp điện thoại đến tận bây giờ.



Tháng 2 năm nay, tôi về quê chơi sớm để chờ ăn Tết Nguyên Đán và xây dựng chiếc phòng trên lầu sau một chuỗi ngày lang thang khắp Đà Lạt - Măng Đen rồi lại Đà Lạt chạy giải liên tục mỗi cuối tuần. Lúc anh được bạn học thêm vào group tôi tạo để liên hệ với các bạn học cùng khóa cùng trường, anh nhiệt tình nhắn tin thăm hỏi, gửi lời kết bạn, ngỏ ý hẹn đi cà phê, uống bia. Tôi cứ nghĩ đơn giản là một người bạn cùng trường muốn kết nối lại bạn bè cũ nên cũng tử tế trả lời và đồng ý một cuộc hẹn cà phê. Buổi cà phê ấy, một ngày sau lễ Tình nhân vì tôi không muốn đi cà phê vào ngày lễ đó để tránh hiểu lầm, anh đến trễ, theo tính cách bình thường của tôi là đã chửi tụi bạn rồi, nhưng do tôi và anh không học chung lớp, không thân mấy nên tôi cũng nói tế nhị rồi cho qua. Ba chúng tôi ngồi nói chuyện này kia một lúc rồi định đi ăn và uống chút bia, nhưng cuối cùng vì bạn Thảo không uống được nên chúng tôi hẹn lại một cuộc hẹn khác vào mùng 3 Tết.

Mùng 3 Tết, cái ngày tôi nghĩ đi gặp bạn bè ăn uống như bình thường lại trở thành cái ngày liên kết tôi và anh. Anh đổi địa điểm từ quán bên ngoài sang về sân nhà anh ngồi ăn uống, vì có bạn học hẹn cùng nên tôi cũng không nghĩ nhiều. Sau khi uống hết hơn một thùng bia ở nhà anh thì mọi người lại rủ nhau ra quán ngồi uống tiếp. Uống ở quán xong lại rủ nhau về nhà anh, tôi ngỏ ý muốn book xe về anh lại nói về chơi thêm một lúc, một lúc đó đã làm tôi say và ngủ lại nhà anh, chúng tôi phát sinh quan hệ. 

Sáng hôm sau, ngày mùng 4, tôi về nhà, cứ nghĩ ừ thôi, cũng chỉ là một đêm ngủ cùng nhau, tôi không quan trọng nữa ở cái tuổi này. Tôi về chuẩn bị hành lý cùng gia đình em gái về quê chồng nó chơi một hôm. Lúc tôi đi, anh gọi và nhắn tôi liên tục, chúng tôi cứ cuốn vào nhau trong những đoạn tin nhắn, những cuộc gọi ngắn ngủi. Tôi có bảo anh là, dù chúng tôi có phát sinh quan hệ thì chúng ta cũng đều là người độc thân và trưởng thành, không nhất thiết phải ràng buộc cùng nhau, mỗi người cứ sống cuộc đời riêng của bản thân mình là được. Nhưng anh không muốn như vậy, tôi không biết được là anh có ý thích tôi hay chỉ là cái tôi của anh quá cao để có thể chấp nhận việc bị một đứa con gái nói phủi tay?

Mùng 5, gia đình tồi về lại nhà, tôi có hẹn với đứa em họ con cô Út là mấy chị em ngồi cùng nhau ăn uống. Cả hai vợ chồng nó và tôi cùng ở Sài Gòn nhưng chỉ khi về quê mới gặp nhau, chỉ dịp Tết như vậy mới có cơ hội ngồi chung bàn ăn uống. Anh lại nhắn và gọi cho tôi liên tục, để không gián đoạn và làm phiền em họ tôi, tôi đành nói anh nếu rảnh thì vô ngồi chơi nhà em tôi, chứ tôi đang ăn uống không tiện cầm điện thoại nhắn tin, nghe cuộc gọi mãi. Thế là chừng 40 phút sau anh đến, chúng tôi ngồi ăn uống cùng nhau và anh ở lại nhà tôi. 

Sáng ngày mùng 6, tôi có hẹn lên thăm nhà Má Hai, nhậu cùng các anh chị họ ở nhà Má. Tôi cũng không thể đuổi anh về nên ngỏ ý hỏi anh có muốn đi cùng chúng tôi lên nhà Má Hai tôi chơi không, anh đồng ý. Vậy là chúng tôi lại có một ngày ăn uống, đào củ lùn hái xoài vui vẻ.

Kể từ sau đó, anh thường xuyên ra vào nhà tôi, ở lại nhà tôi nhưng chúng tôi chưa xác định mối quan hệ. Nhưng tôi biết anh không muốn buông bỏ và mỗi người tự quay về sống cuộc đời riêng như tôi đã nói cùng anh. Anh đến đưa tôi đi ăn sáng, đưa tôi đi cà phê, đưa tôi đi ăn chiều, đưa tôi đi ngắm thành phố quê tôi buổi chiều tối. Mọi việc cứ xảy ra một cách tự nhiên, đơn giản và bình yên như thế. Chính vì quá bình yên nên tôi bắt đầu hơi phân vân, tôi đang không hiểu ý đồ của ông trời. Tôi đã không yêu ai và quen ai suốt 11 năm, tôi cũng sẵn sàng cho bản thân bước qua năm thứ 12 và nhiều năm về sau nữa, nhưng ông lại để anh xuất hiện, theo đuổi tôi, cho tôi cảm giác một tình cảm bình dị mà tôi luôn mong ước. Và rồi mọi thứ vẫn cứ tiếp diễn như vậy.

Cho đến một ngày vào 13(al), ngày giỗ Dương Tư của tôi, vì vẫn ở quê nên tôi vào giỗ Dượng, tôi mang theo một chai whisky để thắp hương gửi Dượng. Anh cầm lên xem và làm cái chai tuột ra khỏi hộp, vỡ tan. Tôi rất bực bội, nhưng tôi kiềm chế bản thân, kiểm soát cơn giận và hỏi anh làm như nào mà để rớt bể, tôi chỉ còn mỗi một chai này để mang cho Dượng. Theo tính cách của tôi, và theo sự hiểu biết của gia đình tôi, thì mọi người nghĩ tôi là hét lên, sẽ la sẽ chửi. Nhưng mà tôi đã hành động ngược lại hoàn toàn với bản thân mình, vì tôi không muốn anh mất mặt trước gia đình tôi, cũng không muốn anh phải ngại dù lòng tôi cũng hơi khó chịu và bực bội. Chúng tôi có một ngày ăn giỗ, gặp gỡ họ hàng vui vẻ rồi tôi chợt nhận ra, dù anh và tôi mới gặp lại nhưng nửa tháng này chúng tôi gặp nhau mỗi ngày và anh đã gặp toàn bộ gia đình bên ngoại và một phần bên nội tôi. Tôi bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về mối quan hệ này.

Sau đó anh theo cùng tôi lên nhà tôi ở Sài Gòn. Được khoảng 1 hay 2 ngày gì tôi phải lên lại Măng Đen để chạy giải La La Trail, tôi nói anh ở nhà một mình nhé, nhà tôi còn đủ đồ ăn, đây là kế hoạch tôi đã định trước và không thể thay đổi, thế là chúng tôi tách nhau ra. Tôi có hơi sốt, anh không muốn tôi đi, muốn tôi ở nhà nghỉ ngơi nhưng tôi cần thời gian và không gian riêng để suy nghĩ.

Đến Măng Đen, tôi quyết định hạ cự ly xuống 25km vì cảm thấy cơn sốt có thể hành tôi ra bã nếu vẫn tiếp tục đi cự ly cũ 55km. Trong suốt đoạn đường chạy đó, tôi miên man nghĩ về chuyện của chúng tôi về ngày đầu gặp gỡ và những ngày liên tiếp sau đó, tôi nghĩ rất nhiều rất nhiều. Sau khi hoàn thành cự ly, tôi về homestay tắm gội đi ngủ để lấy lại sức, tôi vẫn nghĩ về anh. Lúc thức giấc, chúng tôi lại nói chuyện, đúng lý ra tôi muốn đợi về gặp mặt anh rồi nói, nhưng dù sao hôm ấy cũng là ngày 8/3, một ngày đẹp và dễ nhớ nên tôi đã nói quyết định của tôi cùng anh. Tôi đã nói đồng ý bắt đầu mối quan hệ nghiêm túc cùng anh, tôi không để ý quá khứ của anh, không quan tâm hiện tại tay trắng của anh, nhưng tôi mong anh biết phấn đấu và cầu tiến để lo cho tương lai của cả hai cùng tôi. Tôi có thể làm anh thấy tự hào và đi khoe cùng bạn bè về tôi cũng như công việc và sự ổn định của tôi. Tôi không mong anh làm gì lớn lao, chỉ mong anh có thể toàn tâm toàn ý yêu thương và chăm sóc cho tôi, cùng tôi cố gắng cho tương lai. Anh đã hứa và chúng tôi chính thức yêu nhau. Tôi vui vẻ muốn khoe cả thế giới nhưng tôi cố gắng để mình không trở thành một người làm lố trong mắt bạn bè. Nhưng tối vẫn muốn những người thân thiết biết được tôi bây giờ có anh rồi, tôi bây giờ không còn thui thủi một mình, tôi bây giờ đi đâu anh cũng sẽ luôn bên tôi. Tôi cứ nghĩ chiếc cỏ bốn lá đó thật sự đã mang đến cho tôi may mắn, mang đến một người yêu thương tôi, bù đắp những tình cảm thiếu thốn của cuộc đời tôi.


Nhưng có lẽ giờ này, anh đã quên hết mọi lời anh đã hứa…


SAU MỘT TRẬN ỐM

  Cứ ngỡ sau một trận ốm, tình cảm sẽ gắn bó hơn, sẽ có sự thấu hiểu nhau hơn, nhưng mình phát hiện ra chỉ có mình là cảm thấy biết ơn anh v...