Tôi của những ngày giữa cái tuổi 39, cái tuổi vừa đủ chín muồi để để buông bỏ nhiều thứ, cũng vừa đủ trải nghiệm để hiểu cuộc đời này là một hành trình đã bước sang bên kia triền dốc. Một buổi sáng thứ 7, tôi nhận lời mời từ một người chị đến buổi ra mắt & ký tặng sách của chị Ngọc Trâm. Tâm thế đến nghe và tìm hiểu về hành trình chạy Everest Marathon năm 2025 của chị để học hỏi kinh nghiệm. Vì bản thân tôi đã muốn quay lại nơi đó khi gần 10 năm trước, tôi đã có một hành trình chưa trọn vẹn, năm vừa rồi rất muốn tham gia race nhưng quỹ thời gian không cho phép. Tôi đã đi Ultra Trail Australia thay vì Everest Marathon. Tôi muốn dành một sự chuẩn bị kỹ càng hơn cho ngày trở lại, tôi muốn dành nhiều thời gian khám phá Nepal hơn cho ngày trở lại. Khi đến nơi, gặp lại bạn bè trong cộng đồng chạy bộ, được chị Ngọc Trâm ký tặng sách, được nghe chị chia sẻ về yoga và thiền, được hiểu thêm về hành trình của người phụ nữ 53 tuổi ấy, tôi như được tiếp thêm động lực để bắt đầu những chương mới trong cuộc đời mình hơn. Hành trình của ai cũng đáng nhớ, cũng tươi đẹp theo một cách riêng, tôi tin là của mình cũng thế.
Tôi về nhà đọc ngay quyển sách của chị, những dòng cảm nhận sâu sắc, thực tế từ những trải nghiệm của bản thân trong cả một quãng thời gian dài chị góp nhặt lại. Tôi như nhìn thấy được bản thân mình qua từng câu chị viết. Tôi nhớ những chuyến đi, những vất vả, những thử thách suốt trên những cung đường. Như một cuốn phim cuộc đời được tua lại, cảm xúc của tôi vẫn nguyên vẹn qua từng hồi ức.
Tôi tạm thời “treo giày” để bắt đầu một chương thiên liên hơn, tôi làm mẹ. Một mầm sống đang dần hình thành bên trong tôi, tôi không còn một mình nữa, từ giờ trở về sau, tôi có con tôi. Tôi sẽ lại bắt đầu công việc mới vào ngày kia, ngày thứ Hai, mong cho mọi việc suôn sẻ, dù có không suông sẻ, mong cho bản thân đủ vững chãi, mong cho đôi chân luôn bền bỉ để vượt qua. Không cần suy nghĩ quá nhiều, mọi việc đều đã được sắp đặt, vào thời điểm thích hợp, người thích hợp, sự việc thích hợp…sẽ xảy ra. Người nên đi sẽ đi, người nên ở sẽ ở, không cần cưỡng cầu, không cần gượng ép, cũng không cần áp lực lên bản thân quá. Thuyền đến đầu cầu tự nhiên sẽ thẳng, nhé!!!
