Saturday, June 13, 2026

NGÀY THỨ 3 ANH RỜI ĐI...

 Người lúc đầu chỉ nghĩ là một đoạn đường đi gặp một người thoáng qua, lại là người dốc hết tâm can để yêu, lại là người ướt lòng. Hai đêm rồi em không thể ngủ ngon, giấc ngủ chập chờn, đầu óc đầy kỷ niệm vui buồn cùng anh, những ngày tháng gắn bó bên nhau, những chuyến du lịch cùng nhau, những lần anh đối xử dịu dàng, tử tế, cưng chiều, chăm sóc em, lo cho em từng miếng ăn ngon, từng viên thuốc uống, phụ giúp đỡ đần việc nhà cùng em. Những lúc như vậy, em luôn nghĩ 11 năm chờ đợi không quen ai của em không uổng phí, tuy anh đến muộn nhưng chắc anh là đúng người rồi, anh có thể đồng anh cùng em đoạn cuối cuộc đời vất vả này, san sẻ vui buồn cuộc sống cùng em, làm chỗ dựa cho em. Rồi em nhớ cả những lần anh cọc cằn, vô tâm nói lời tổn thương em, em khóc rất nhiều, cả những lời anh nói dối em, rồi lại dùng vô số lời nói dối khác để vẽ nên những câu chuyện che đậy lại. Em uất ức, có buồn tủi, có đau lòng…nhưng em chọn ở bên anh, tiếp tục yêu anh vì em biết không có ai trên đời này hoàn hảo cả, em chấp nhận cả những điểm tốt và không tốt của anh, em cố gắng trải lòng để mong anh hiểu em hơn, thương em hơn, có thể vì sự cố gắng của em, tình cảm chân thành em dành cho anh mà cũng sẽ bao dung cho em.

Nhưng có lẽ em làm anh mệt mỏi rồi, có lẽ vì em là người thiếu thốn tình cảm, nên cách yêu anh chính là dáng vẻ mà em luôn khao khát được anh yêu em. Em sẵn sàng cho đi hết tất cả những gì em có, tình cảm em gom góp 11 năm nay, thời gian em hiện đang có & cả tài nguyên em đang nắm giữ, tuy em không giàu nhưng em thật sự đã muốn cho anh hết thảy những gì em hiện có.

Em cảm nhận được anh có thương em hơn một chút, nhưng tình cảm đó thật sự chưa đủ lớn để anh có thể nhìn thấy, ghi nhận em cũng như vượt qua được cái tôi của anh để bên em như những lời anh đã hứa. Anh thấy khó chịu mỗi khi em làm sai điều gì đó, thay vì nói chuyện nhẹ nhàng với em thì anh lại không muốn đối mặt với em nữa, anh cũng không muốn đối mặt với bất cứ vấn đề gì khi em tâm sự cùng anh, trải lòng cùng anh nữa. Anh có bao giờ suy nghĩ rằng em đã làm mọi thứ em có thể để giữ anh bên cạnh em không, khi mà trong một xã hội hiện tại hầu hết mọi người còn không thèm cố gắng? Giữa những lựa chọn tốt hơn, em vẫn chọn anh, em vẫn tin tưởng anh sau những lời nói dối, những lời tổn thương bằng cả trái tim. Và tất cả những gì anh làm là hờ hững & từ bỏ em không?

Anh có nhớ anh đã nói với em rằng:

”Anh sẽ không bao giờ rời bỏ em, dù em có đuổi anh đi không? Vì em đối xử tốt với anh, yêu thương anh và chọn ở bên cạnh anh lúc anh mới về.”

“Anh sẽ không rời bỏ em vì anh làm vậy là bất nghĩa, anh đã hứa với cha em rồi.”

“Anh cọc tính, em cố gắng chịu anh thêm một thời gian, anh đang cố gắng sửa dần.”

“Anh sẽ cưới em, vào tháng 11, tháng sinh nhật của tụi mình, nếu không có nhiều tiền để làm đám cưới lớn, mình làm nhỏ mời gia đình, bạn bè rồi đăng ký kết hôn nhé. Anh muốn em sinh một đứa con gái với anh, anh muốn đặt tên con gái là Tường Lam, vì em tên là Tường Vi.” - Em cũng rất thích có con gái, đáng yêu như bé Cát bé Lạc cháu gái của em. Em cũng đã chuẩn bị tên cho con gái từ rất lâu rất lâu về trước dù em không biết mình có quen ai không, có kết hôn với ai không, hay có thể sinh được con không. Em thấy tên anh đặt nghe cũng khá hay, nếu tụi mình thật sự đi đến được ngày đó, em mới nói anh biết những tên em chọn sẵn, rồi tụi mình cùng thảo luận.

“Khi anh có nhiều tiền lại, anh sẽ đưa hết cho em giữ, chỉ giữ một phần lo cho con trai anh đi học.”

Khi anh có nhiều tiền lại, anh sẽ lo cho em, sẽ không phụ em, sẽ không để em gánh vác nhiều thứ một mình như em đã từng nữa.”

Rất nhiều, rất nhiều lời hứa, tất cả những lời anh nói, em đều ghi nhớ đều tin tưởng, điều mong chờ.

Nhưng, anh thì đã quên hết rồi.


Em cũng muốn dẫn anh đi cùng em nhìn ngắm nhìn thế giới, những nơi em đã đi qua, những cảnh đẹp em đã thấy, những việc em yêu thích. Muốn chia sẻ mọi thứ với anh, nên bất cứ lúc nào đi đâu em cũng muốn anh đi cùng nếu có thể. Em chưa làm được hết nhưng em cố gắng từng ngày, em cố gắng nhất trong khả năng của em hiện tại. Có thể những thứ em mua cho anh không phải là tốt nhất, đẹp nhất cũng không phải là hàng hiệu như anh thích dùng, nhưng đó thật sự là tấm lòng, là tình cảm của em, cũng là công sức em đi làm để kiếm tiền mà dùng. Em không biết anh có trân trọng không, em thật sự không biết!?


Em đã nhớ, em đã tin, em đã chờ đợi…vậy mà thứ cuối cùng em nhận được lại là sự rũ bỏ của anh, sự ra đi dứt khoát, lạnh lùng…khiến em đau mà không thể nói, khiến em thấy mình thật sự không có giá trị, vị trí nào trong lòng anh.


Trước đây em có nói với anh nhiều lần, nhưng có thể anh không nhớ:”Em đánh cược tất cả tình cảm còn lại của bản thân ở kiếp này vào anh.” Em từng tổn thương nên rất sợ tổn thương, em từng bị rời bỏ nên em rất sợ bị bỏ lại, em thiếu thốn tình cảm nên em mong anh yêu thương em dài lâu. Vậy là cuối cùng, em thua rồi anh, em thua trắng tay, ván cược tình cảm này, em lại không thể thắng được một lần nào. Có lẽ em không thích hợp để yêu đương, em cứ một mình như em đã từng, tự hàn gắn vết thương trong lòng, tự yêu lấy bản thân mình, đừng mong đợi nữa, đừng hy vọng nữa.


Anh nói cần một người con gái điềm đạm dịu dàng, em thật sự không phải là người như vậy. Em vì thương anh, em đã tự mài giũa hết góc cạnh, tính khí của bản thân lại, dùng tất cả sự dịu dàng em có để ở bên anh, nhưng có lẽ vẫn không đủ, không thể thỏa mãn được anh rồi. Lúc anh nóng tính, anh cộc cằn, em có thể kiên nhẫn mà yên lặng, kiên nhẫn mà nói chuyện cho anh hiểu, cố gắng nhẹ giọng nhất có thể để giao tiếp cùng anh, để anh cảm nhận được sự yêu thương của em, sự chờ đợi của em. Nhưng đến lúc em không kiểm soát được cảm xúc, anh đã không dùng tình cảm đối đãi với em, anh đã không thể kiên nhẫn với em, anh đã không thể dịu dàng, bao dung với em. Anh giận dỗi, nói lời chia tay & rời đi.


Em để anh bước vào thế giới của em, để anh xáo trộn nó, để anh sắp xếp nó theo ý anh muốn, và để anh tham gia vào mọi dự định hiện tại cũng như tương lai của em. Anh là ngoại lệ, là sự ưu tiên, em luôn tính vào mọi kế hoạch, mọi chuyến đi. Anh lại chưa thể mở rộng cửa để đón em vào thế giới của anh hoàn toàn, anh nói không thể tin tưởng ai hết được, em cũng nằm trong số đó, em không phải là người được ưu tiên, em không phải là ngoại lệ duy nhất của anh. Nhưng em vẫn tin có một ngày anh sẽ yêu em hơn, sẽ toàn tâm toàn ý với em hơn, vậy mà niềm tin của em lại tổn thương em rồi, anh.


Anh biết không, em vừa muốn dây dưa với anh, lại muốn buông tha cho anh vì anh nói anh thấy ở với em không vui vẻ gì, mệt mỏi quá rồi. Nghe mà đau lòng thật anh ạ! Em vừa không muốn liên lạc với anh nhưng lại nhớ anh đến phát điên. Em vừa muốn tiếp tục yêu anh, lại muốn từ bỏ rút lui khỏi thế giới của anh, mà em cũng chỉ mới chạm được đến cánh cửa của thế giới đấy, em đã được vào trọn vẹn mọi ngóc ngách đâu mà đòi rút lui anh nhỉ, em thật nực cười!? Nhớ anh thì đau lòng đến phát khóc, mắt mũi em sưng vù cả lên, nhưng quên anh thì em cũng đâu thể nói quên là quên được. Em ngồi ở ban công hàng giờ đồng hồ hút cạn gói thuốc, vừa hút vừa vừa nghĩ về tụi mình. Có lẽ ngay từ lúc đầu, để tự bảo vệ bản thân em, bảo vệ trái tim đã chằng chịt vết thương, em nên giữ vững tâm hơn, không nên mở lòng, mở cửa thế giới của em để anh đi vào, ghi lại dấu vết, rồi lại bước ra đóng sập cánh cửa sau lưng. Thứ giày vò em có lẽ không phải là sự tuyệt tình của anh, mà là những ảo vọng và kỳ vọng về anh vẫn luôn hoài trong tâm trí em.


Người ta thường không chia tay vì những điều lớn lao mà vì những việc nhỏ nhặt thôi, vì những tổn thương cứ lặp đi lặp lại, dù trái tim vẫn rung động nhưng việc cố gắng một mình thật sự mệt mỏi anh à. Em đã xem anh là cả thế giới, đã muốn cùng anh đi đến hết cuộc đời, nhưng rồi có nhưng thất vọng âm thầm tích tụ từng ngày, những lời nói tổn thương tình cảm, bào mòn cảm xúc đã khiến tình yêu của em không còn đủ sức níu giữ anh lại. Thật ra em không hề muốn lỡ mất anh, nhưng có vẻ em đành bất lực rồi….


Thật vinh hạnh vì em đã từng là bến đỗ mới mẻ nhất thời của anh, nhưng cũng thật tiếc, lại chẳng thể trở thành sự thiên vị hay ngoại lệ trong lòng anh. Khoảnh khắc anh đưa tay về phía em đầu tiên, kiên trì theo đuổi em dù em nói chỉ muốn vui vẻ với anh nhất thời rồi nhà ai nấy về đời ai nấy sống, em đã nghĩ mình có thể cùng anh đi hết phần đời còn lại. Em nắm tay anh đi chưa từng thấy mệt dù người khóc nhiều là em, tổn thương cũng là em, nhưng vì anh nói mệt rồi, nên em buông tay.


Mong anh sau này lật lại hồi ức, có thể mỉm cười bỏ qua đoạn có em. Bởi vì em biết, phần kết của tụi mình không đẹp, nhưng phần mở đầu, tụi mình đã từng thực lòng muốn cùng đi đến hết cuộc đời.






Friday, June 12, 2026

LỜI TẠM BIỆT, ANH!

Lần thứ tư, anh nói lời chia tay vì không hợp tính nhau và dọn hành lý rời đi. Thì ra tất cả mọi lời hứa hẹn, cũng chỉ là lời hứa ở chót lưỡi đầu môi. Anh từng nói sẽ không bao giờ rời bỏ em, dù em có muốn anh cũng không rời không bỏ, em đã luôn tin anh. Lần đầu nói chuyện không hợp ý anh là ở nhà em, giữa đêm khuya anh đùng đùng dọn hành lý đòi về nhà. Em ngồi khóc vì ấm ức, nhưng không năn nỉ hay níu kéo anh ở lại. Em là người luôn thiếu thốn tình cảm, chịu nhiều tổn thương, nên em mong anh thương yêu em thật lòng, ở bên cạnh em dài luôn, nuông chiều bao dung em. Nhưng em có nói với anh từ đầu, nếu anh chọn rời xa em, em sẽ không níu giữ một người không còn muốn ở với em nữa, em chỉ giữ người thật sự muốn ở bên cạnh em thôi. Lần đó anh tự đánh vào đầu anh để bình tĩnh, anh kiểm soát tính khí lại sau khi nói lời tổn thương em, và anh ở lại, tụi mình lại sống với nhau. Nhưng có một vết rạn trong lòng em…vì tình cảm, sự chân thành, sự tử tế của em với anh không hề có ý nghĩa nào khi anh mất kiểm soát cảm xúc. 
 Lần thứ hai, vì một việc nhỏ sau khi em kho nồi cá kho cho anh suốt buổi sáng nhưng khi chia cá ra các hộp nhựa em lỡ tay làm vương chút nước cá kho ra nền nhà. Anh dùng những lời lẽ khó nghe nhất miệt thị em, vụng về hậu đậu, ẩu tả dơ dáy. Em nhỏ nhẹ khuyên anh đừng lớn tiếng với em, em lỡ làm đổ ra thì sau khi xong việc mình dọn, nhưng anh cứ chì chiết làm cho em thất uất ức, không nén được nước mắt chạy vào phòng anh ngồi khóc. Anh vào bảo em ăn cơm, em không còn đói bụng và muốn ăn nữa, em nói anh ăn đi để em tự về nhà. Anh không cho em tự về vì sợ người nhà thấy em bỏ đi. Tụi mình dằn co nói chuyện, anh lại muốn chia tay vì thấy tính cách em không phù hợp với anh. Em không dừng được nước mắt, thấy buồn cho bản thân, sự chân thành rẻ mạt, không vượt qua được cái tôi của anh, tính cách của anh. Anh bảo anh cọc tính, em phải hiểu & chấp nhận. Em cũng là người cọc tính nhưng em vì thương em mà nhường nhịn hết lần này đến lần khác, cuối cùng đổi lấy cũng là câu mình không hợp nhau, chia tay. Nhưng rồi anh lại vỗ về em, để em ăn cơm, để em lại mềm lòng bỏ qua, & tụi mình lại ở với nhau. 
 Lần thứ ba, vì một tiếng xưng hô với một người xa lạ anh không chấp nhận nói người đó chỉ hơn mình mười mấy tuổi, gọi chị thôi. Anh vì việc em thấy anh ăn ít muốn anh lấy thêm mà cọc tính với em, để em lại dỗi không ăn rồi cãi nhau. Em có quan điểm sống riêng, cách nhìn nhận xã hội và giao tiếp riêng, đối với em một tiếng xưng hô không quan trọng đến thế miễn là mình tôn trọng người khác. Nhưng anh lại đùng đùng muốn em phải theo quan điểm của anh, hai đứa lời qua tiếng lại, anh lại giãy nảy lên kiểu “tôi thấy tôi và em không hợp, đừng ở chung nữa” rồi anh dọn đồ về quê, không mang theo tất cả đồ em mua cho anh, muốn em vứt đi hết. Dù không phải là những món đồ đắt giá gì, không phải đồ hiệu như anh quen dùng, nhưng cũng là tấm lòng của em chăm lo cho anh, cũng là những đồng tiền em đi làm cực khổ kiếm được, nhưng anh nói vứt là vứt, giống như vứt bỏ em và đoạn tình cảm của hai đứa vậy. Rồi anh rời đi…. Em đau lòng nhưng không muốn níu kéo một người ở lại khi lòng họ chỉ hướng ra đi. Em gom gọn đồ, không nỡ vứt đi, ra ban công ngồi thẫn thờ rồi khóc. Em suy nghĩ rất nhiều, em thấy mình tận tâm tận sức trong mối quan hệ này, em dùng hết tình cảm và sự chân thành đặt cược vào anh, bỏ qua hết quá khứ của anh, bỏ qua hết những tiêu chuẩn cá nhân của em, cũng bỏ qua việc anh đến với em bằng hai bàn tay trắng. Vì em biết mình có thể tự đi làm kiếm tiền được nên em chưa từng đòi hỏi bất cứ thứ gì từ anh, em chỉ cần anh chân thành yêu thương em, chân thành đối đãi với em, luôn bên cạnh làm chỗ dựa cho em & cưng chiều, bao dung cho em những lúc tính khí em thất thường. Buổi sáng đó, đầu em đau như búa bổ, nhưng anh đã rời đi không ngoảnh đầu lại. Đến chiều khi em đang ngồi trên máy tính, anh gọi em, hỏi em có muốn anh ở lại không. Em chưa từng nói muốn chia tay anh dù hai đứa có khác biệt, em luôn muốn ngồi lại nói chuyện để hai đứa hiểu nhau hơn mà ở cùng nhau lâu bền. Em cũng chưa bao giờ nói anh phải rời đi, nhưng anh, anh luôn là người nói ra những lời tổn thương em, cọc cằn với em rồi chọn cách ra đi. Sau đó anh quay lại, tụi mình lại vui vẻ sống qua ngày cùng nhau. Em viết gửi anh mấy dòng rất dài trên đường ra điểm hẹn cùng hội bạn gái buổi tối đó. Em muốn đặt ra vài quy tắc để khi hai đứa có xung đột mà nhìn lại, bình tĩnh lại nói chuyện và không chọn ra đi, anh hưởng ứng nhưng không nói gì. 
 Hôm nay, lần thứ tư, anh lại chọn ra đi và nói sẽ không bao giờ quay trở lại, anh lại nói tụi mình không hợp, ở với nhau không vui vẻ thì không cần ở cùng nhau. Thực sự ngay từ lần đầu anh nói lên những lời đó & đòi chia tay, dọn đi…em đã biết sẽ có một ngày anh thực sự ra đi. Vì trong lòng anh, em vốn không thể chiếm được một vị trí ưu tiên, không phải là người quan trọng trong cuộc đời anh. Nên mỗi khi có chuyện không vừa lòng, anh sẽ lại chọn ra đi chứ không chọn ngồi lại giải quyết. Em dùng tất cả sự kiên nhẫn và chân thành để nói chuyện với anh hết lần này đến lần khác, nhưng anh luôn không muốn nghe, cũng không muốn hiểu em. Anh muốn em phải nhường nhịn anh, phải chấp nhận tính khí của anh…nhưng anh có từng nghĩ sẽ đối đãi với em như cách anh mong muốn em làm không? Em cũng là người có tính khí nhưng vì yêu thương anh mà em chọn nhường nhịn anh suốt thời gian qua, rồi ấm ức khóc. Nhưng khi em khó chịu, em lỡ lời thì anh xét nét em từng chút rồi áp đặt em phải theo suy nghĩ của anh, anh muốn một người phụ nữ hiền dịu, chiều chuộng anh, anh nói gì cũng phải nghe nấy. Nhưng anh ơi, em cùng muốn có một người bạn đồng hành ở chặng cuối cuộc đời này dịu dàng, chu đáo, yêu thương em mà. Cái anh cho em, em có thể cho lại anh hơn cả chục lần, tình cảm em không tiếc, tiền bạc em không tính toán, em chỉ muốn được thương yêu thôi. Chỉ cần anh luôn ở đây, luôn quan tâm & yêu thương em, thì em sẽ luôn luôn yêu thương, tôn trọng và chăm sóc anh gấp nhiều lần hơn. 
 Nhưng tiếc thật, hôm trước có những lời chưa kịp nói thì sau khi anh quay về em cũng đã nói hết rồi, em cũng không muốn mỗi lần nói chuyện không hợp ý anh đùng đùng muốn chia tay nên đã gửi anh một số quy tắc nhỏ. Mà có vẻ đối với anh, không có ai hay việc gì quan trọng cả. Anh chọn sống cho cảm xúc của anh, cho cái tôi của anh và cho sự thỏa mãn của anh. Em, cũng chỉ là một trong số những phụ nữ lướt qua đời anh, em chỉ là trùng hợp đi qua lúc anh chơi vơi nhất, khó khăn nhất và chọn ở lại bên cạnh anh thôi. Nhưng anh thì không thấy được tình cảm và sự chân thành của em đáng giá cho anh ở lại. 
 Lời chia tay với anh thực sự rất dễ nói ra, bất cứ lúc nào anh thấy không vui đều sẽ nói ra. Vô số lần anh phủi bỏ tình cảm của tụi mình, phủi bỏ mọi cố gắng xây dựng của em, anh chưa từng nhìn thấy điểm nào tốt ở em, anh chỉ thấy em toàn là khuyết điểm, toàn là điều không phù...để rồi mỗi lần câu chuyện hay sự việc không như ý muốn, anh sẽ dứt khoát chọn nói lời cay đắng & muốn rời đi. Nhưng em, mất 11 năm để có thể lấy dũng khí bước vào một mối quan hệ nghiêm túc, 11 năm để em mở lòng và chọn yêu anh nên em luyến tiếc anh, luyến tiếc nhưng ngày vui vẻ của tụi mình. Nhưng có lẽ đoạn tình cảm này là bài học cho em, để em học cách tự yêu thương em hơn, không chờ đợi vào anh hay bất cứ ai yêu thương, chăm sóc em nữa. Em có lòng, có tâm, có tình cảm nhưng không đủ sức giữ anh, em cũng không thể níu giữ khi anh không chọn ở lại bên em nữa.

Tạm biệt, anh!!!

NGÀY THỨ 3 ANH RỜI ĐI...

  Người lúc đầu chỉ nghĩ là một đoạn đường đi gặp một người thoáng qua, lại là người dốc hết tâm can để yêu, lại là người ướt lòng. Hai đêm ...