Saturday, August 22, 2026

SAU MỘT TRẬN ỐM

 Cứ ngỡ sau một trận ốm, tình cảm sẽ gắn bó hơn, sẽ có sự thấu hiểu nhau hơn, nhưng mình phát hiện ra chỉ có mình là cảm thấy biết ơn anh vì đã ở bên cạnh chăm sóc mình, chỉ có mình cảm thấy dành nhiều tình cảm hơn cho người đàn ông này. Còn anh thì sao? Anh vẫn không thoát ra được những suy nghĩ tiêu cực đó, chỉ cần có những câu nói không vừa ý anh, thì mọi chuyện được anh đẩy đi xa bằng ý niệm tiêu cực của bản thân rằng mình kiếm chuyện, mình thái độ, mình chống đối.

Ở cùng nhau nửa năm rồi, con cũng có với nhau rồi, hoạn nạn bệnh tật cũng cùng nhau đi qua rồi, nhưng anh lúc nào cũng nghĩ anh là một người độc lập, anh sẽ bị người khác coi thường, nghĩ mình nói những lời khó nghe vì anh không hoàn hảo. Nếu mình thật sự cần chọn một người hoàn hảo thì mình đã không chọn anh ngay từ lúc đầu rồi. Mình thật sự không hiểu tại sao anh vẫn cố chấp không hiểu vấn đề, tại sao không thể thả lỏng đầu óc và bản thân để sống như một gia đình cùng mình. Bọn mình đâu phải kẻ thù với nhau mà mình phải châm chọc hay thái độ.

Mình còn chưa có dịp nói biết ơn anh vì đã cho mình cảm giác được yêu thương, quan tâm, chăm sóc tận tâm lúc ốm đau. Mình sốt đến mụ mị, có lúc nhìn như tỉnh táo nhưng mình thật là đầu óc mình trống rỗng, mệt mỏi, cả cơ thể đau nhức, đầu nhức ong ong, cổ họng đau rát vì những cơn ho gắt. Mình lạnh run bần bật, người nóng hầm hập cả gần 39 độ, có lúc còn vượt ả ngưỡng đấy trong suốt gần 5 tiếng. Mình sợ, sợ ảnh hưởng đến con, sợ con sẽ cảm thấy không thoải mái, sợ con có gì không tốt về sau, mình thầm khấn nguyện để có thể vượt qua con sốt này, để không phải lại nhập viện cấp cứu, truyền thuốc mà mình biết chắc chắn rằng sẽ có ảnh hưởng không tốt cho con khi con còn quá bé. Mọi thứ vào cơ thể mình, mình đều muốn là tốt nhất có thể cho con. Mình lo nhưng không dám nói vì sợ sẽ làm anh lo thêm, vì mình biết anh cũng đang rất vất vả lo lắng cho mình suốt mấy đêm không ngủ ngon.

Vừa vượt qua được để có thể đi tái khám, mình cũng chỉ muốn hỏi lại các giấy tờ để rút kinh nghiệm về sau cũng như trình bày cùng cty cho rõ ràng, nhưng không hiểu sao suy một con người có thể tiêu cực đến vậy?

Mình hiểu vấn đề tâm lý của anh, mình cũng cố gắng nói chuyện ôn hòa, giải thích khuyên bảo để anh bình tâm, nhưng hầu như không mấy tác dụng, anh vẫn nổi cộc, vẫn dùng lời lẽ thô tục, mình cũng mệt mỏi đầu óc lắm, cơ thể mình vẫn rã rời như đi mượn….


Saturday, August 1, 2026

CHIẾC CỎ BỐN LÁ

 Tháng 12 năm trước, tôi đi Sơn La chạy giải địa hình, sau đó bắt xe đi xuống Mộc Châu chơi, thăm các em tôi. Vào một sáng cafe ngẩn ngơ ở Mer, tôi tìm được chiếc cỏ 4 lá, tôi nghĩ biết đâu vận may của tôi đến rồi. Tôi mang chiếc cỏ về nâng niu ép khô nó rồi để sau ốp điện thoại đến tận bây giờ.



Tháng 2 năm nay, tôi về quê chơi sớm để chờ ăn Tết Nguyên Đán và xây dựng chiếc phòng trên lầu sau một chuỗi ngày lang thang khắp Đà Lạt - Măng Đen rồi lại Đà Lạt chạy giải liên tục mỗi cuối tuần. Lúc anh được bạn học thêm vào group tôi tạo để liên hệ với các bạn học cùng khóa cùng trường, anh nhiệt tình nhắn tin thăm hỏi, gửi lời kết bạn, ngỏ ý hẹn đi cà phê, uống bia. Tôi cứ nghĩ đơn giản là một người bạn cùng trường muốn kết nối lại bạn bè cũ nên cũng tử tế trả lời và đồng ý một cuộc hẹn cà phê. Buổi cà phê ấy, một ngày sau lễ Tình nhân vì tôi không muốn đi cà phê vào ngày lễ đó để tránh hiểu lầm, anh đến trễ, theo tính cách bình thường của tôi là đã chửi tụi bạn rồi, nhưng do tôi và anh không học chung lớp, không thân mấy nên tôi cũng nói tế nhị rồi cho qua. Ba chúng tôi ngồi nói chuyện này kia một lúc rồi định đi ăn và uống chút bia, nhưng cuối cùng vì bạn Thảo không uống được nên chúng tôi hẹn lại một cuộc hẹn khác vào mùng 3 Tết.

Mùng 3 Tết, cái ngày tôi nghĩ đi gặp bạn bè ăn uống như bình thường lại trở thành cái ngày liên kết tôi và anh. Anh đổi địa điểm từ quán bên ngoài sang về sân nhà anh ngồi ăn uống, vì có bạn học hẹn cùng nên tôi cũng không nghĩ nhiều. Sau khi uống hết hơn một thùng bia ở nhà anh thì mọi người lại rủ nhau ra quán ngồi uống tiếp. Uống ở quán xong lại rủ nhau về nhà anh, tôi ngỏ ý muốn book xe về anh lại nói về chơi thêm một lúc, một lúc đó đã làm tôi say và ngủ lại nhà anh, chúng tôi phát sinh quan hệ. 

Sáng hôm sau, ngày mùng 4, tôi về nhà, cứ nghĩ ừ thôi, cũng chỉ là một đêm ngủ cùng nhau, tôi không quan trọng nữa ở cái tuổi này. Tôi về chuẩn bị hành lý cùng gia đình em gái về quê chồng nó chơi một hôm. Lúc tôi đi, anh gọi và nhắn tôi liên tục, chúng tôi cứ cuốn vào nhau trong những đoạn tin nhắn, những cuộc gọi ngắn ngủi. Tôi có bảo anh là, dù chúng tôi có phát sinh quan hệ thì chúng ta cũng đều là người độc thân và trưởng thành, không nhất thiết phải ràng buộc cùng nhau, mỗi người cứ sống cuộc đời riêng của bản thân mình là được. Nhưng anh không muốn như vậy, tôi không biết được là anh có ý thích tôi hay chỉ là cái tôi của anh quá cao để có thể chấp nhận việc bị một đứa con gái nói phủi tay?

Mùng 5, gia đình tồi về lại nhà, tôi có hẹn với đứa em họ con cô Út là mấy chị em ngồi cùng nhau ăn uống. Cả hai vợ chồng nó và tôi cùng ở Sài Gòn nhưng chỉ khi về quê mới gặp nhau, chỉ dịp Tết như vậy mới có cơ hội ngồi chung bàn ăn uống. Anh lại nhắn và gọi cho tôi liên tục, để không gián đoạn và làm phiền em họ tôi, tôi đành nói anh nếu rảnh thì vô ngồi chơi nhà em tôi, chứ tôi đang ăn uống không tiện cầm điện thoại nhắn tin, nghe cuộc gọi mãi. Thế là chừng 40 phút sau anh đến, chúng tôi ngồi ăn uống cùng nhau và anh ở lại nhà tôi. 

Sáng ngày mùng 6, tôi có hẹn lên thăm nhà Má Hai, nhậu cùng các anh chị họ ở nhà Má. Tôi cũng không thể đuổi anh về nên ngỏ ý hỏi anh có muốn đi cùng chúng tôi lên nhà Má Hai tôi chơi không, anh đồng ý. Vậy là chúng tôi lại có một ngày ăn uống, đào củ lùn hái xoài vui vẻ.

Kể từ sau đó, anh thường xuyên ra vào nhà tôi, ở lại nhà tôi nhưng chúng tôi chưa xác định mối quan hệ. Nhưng tôi biết anh không muốn buông bỏ và mỗi người tự quay về sống cuộc đời riêng như tôi đã nói cùng anh. Anh đến đưa tôi đi ăn sáng, đưa tôi đi cà phê, đưa tôi đi ăn chiều, đưa tôi đi ngắm thành phố quê tôi buổi chiều tối. Mọi việc cứ xảy ra một cách tự nhiên, đơn giản và bình yên như thế. Chính vì quá bình yên nên tôi bắt đầu hơi phân vân, tôi đang không hiểu ý đồ của ông trời. Tôi đã không yêu ai và quen ai suốt 11 năm, tôi cũng sẵn sàng cho bản thân bước qua năm thứ 12 và nhiều năm về sau nữa, nhưng ông lại để anh xuất hiện, theo đuổi tôi, cho tôi cảm giác một tình cảm bình dị mà tôi luôn mong ước. Và rồi mọi thứ vẫn cứ tiếp diễn như vậy.

Cho đến một ngày vào 13(al), ngày giỗ Dương Tư của tôi, vì vẫn ở quê nên tôi vào giỗ Dượng, tôi mang theo một chai whisky để thắp hương gửi Dượng. Anh cầm lên xem và làm cái chai tuột ra khỏi hộp, vỡ tan. Tôi rất bực bội, nhưng tôi kiềm chế bản thân, kiểm soát cơn giận và hỏi anh làm như nào mà để rớt bể, tôi chỉ còn mỗi một chai này để mang cho Dượng. Theo tính cách của tôi, và theo sự hiểu biết của gia đình tôi, thì mọi người nghĩ tôi là hét lên, sẽ la sẽ chửi. Nhưng mà tôi đã hành động ngược lại hoàn toàn với bản thân mình, vì tôi không muốn anh mất mặt trước gia đình tôi, cũng không muốn anh phải ngại dù lòng tôi cũng hơi khó chịu và bực bội. Chúng tôi có một ngày ăn giỗ, gặp gỡ họ hàng vui vẻ rồi tôi chợt nhận ra, dù anh và tôi mới gặp lại nhưng nửa tháng này chúng tôi gặp nhau mỗi ngày và anh đã gặp toàn bộ gia đình bên ngoại và một phần bên nội tôi. Tôi bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về mối quan hệ này.

Sau đó anh theo cùng tôi lên nhà tôi ở Sài Gòn. Được khoảng 1 hay 2 ngày gì tôi phải lên lại Măng Đen để chạy giải La La Trail, tôi nói anh ở nhà một mình nhé, nhà tôi còn đủ đồ ăn, đây là kế hoạch tôi đã định trước và không thể thay đổi, thế là chúng tôi tách nhau ra. Tôi có hơi sốt, anh không muốn tôi đi, muốn tôi ở nhà nghỉ ngơi nhưng tôi cần thời gian và không gian riêng để suy nghĩ.

Đến Măng Đen, tôi quyết định hạ cự ly xuống 25km vì cảm thấy cơn sốt có thể hành tôi ra bã nếu vẫn tiếp tục đi cự ly cũ 55km. Trong suốt đoạn đường chạy đó, tôi miên man nghĩ về chuyện của chúng tôi về ngày đầu gặp gỡ và những ngày liên tiếp sau đó, tôi nghĩ rất nhiều rất nhiều. Sau khi hoàn thành cự ly, tôi về homestay tắm gội đi ngủ để lấy lại sức, tôi vẫn nghĩ về anh. Lúc thức giấc, chúng tôi lại nói chuyện, đúng lý ra tôi muốn đợi về gặp mặt anh rồi nói, nhưng dù sao hôm ấy cũng là ngày 8/3, một ngày đẹp và dễ nhớ nên tôi đã nói quyết định của tôi cùng anh. Tôi đã nói đồng ý bắt đầu mối quan hệ nghiêm túc cùng anh, tôi không để ý quá khứ của anh, không quan tâm hiện tại tay trắng của anh, nhưng tôi mong anh biết phấn đấu và cầu tiến để lo cho tương lai của cả hai cùng tôi. Tôi có thể làm anh thấy tự hào và đi khoe cùng bạn bè về tôi cũng như công việc và sự ổn định của tôi. Tôi không mong anh làm gì lớn lao, chỉ mong anh có thể toàn tâm toàn ý yêu thương và chăm sóc cho tôi, cùng tôi cố gắng cho tương lai. Anh đã hứa và chúng tôi chính thức yêu nhau. Tôi vui vẻ muốn khoe cả thế giới nhưng tôi cố gắng để mình không trở thành một người làm lố trong mắt bạn bè. Nhưng tối vẫn muốn những người thân thiết biết được tôi bây giờ có anh rồi, tôi bây giờ không còn thui thủi một mình, tôi bây giờ đi đâu anh cũng sẽ luôn bên tôi. Tôi cứ nghĩ chiếc cỏ bốn lá đó thật sự đã mang đến cho tôi may mắn, mang đến một người yêu thương tôi, bù đắp những tình cảm thiếu thốn của cuộc đời tôi.


Nhưng có lẽ giờ này, anh đã quên hết mọi lời anh đã hứa…


Saturday, July 25, 2026

GẶP GỠ CHỊ NGỌC TRÂM - NGƯỜI PHỤ NỮ 53 TUỔI VÀ HÀNH TRÌNH EVEREST MARATHON

 Tôi của những ngày giữa cái tuổi 39, cái tuổi vừa đủ chín muồi để để buông bỏ nhiều thứ, cũng vừa đủ trải nghiệm để hiểu cuộc đời này là một hành trình đã bước sang bên kia triền dốc. Một buổi sáng thứ 7, tôi nhận lời mời từ một người chị đến buổi ra mắt & ký tặng sách của chị Ngọc Trâm. Tâm thế đến nghe và tìm hiểu về hành trình chạy Everest Marathon năm 2025 của chị để học hỏi kinh nghiệm. Vì bản thân tôi đã muốn quay lại nơi đó khi gần 10 năm trước, tôi đã có một hành trình chưa trọn vẹn, năm vừa rồi rất muốn tham gia race nhưng quỹ thời gian không cho phép. Tôi đã đi Ultra Trail Australia thay vì Everest Marathon. Tôi muốn dành một sự chuẩn bị kỹ càng hơn cho ngày trở lại, tôi muốn dành nhiều thời gian khám phá Nepal hơn cho ngày trở lại. Khi đến nơi, gặp lại bạn bè trong cộng đồng chạy bộ, được chị Ngọc Trâm ký tặng sách, được nghe chị chia sẻ về yoga và thiền, được hiểu thêm về hành trình của người phụ nữ 53 tuổi ấy, tôi như được tiếp thêm động lực để bắt đầu những chương mới trong cuộc đời mình hơn. Hành trình của ai cũng đáng nhớ, cũng tươi đẹp theo một cách riêng, tôi tin là của mình cũng thế.

Tôi về nhà đọc ngay quyển sách của chị, những dòng cảm nhận sâu sắc, thực tế từ những trải nghiệm của bản thân trong cả một quãng thời gian dài chị góp nhặt lại. Tôi như nhìn thấy được bản thân mình qua từng câu chị viết. Tôi nhớ những chuyến đi, những vất vả, những thử thách suốt trên những cung đường. Như một cuốn phim cuộc đời được tua lại, cảm xúc của tôi vẫn nguyên vẹn qua từng hồi ức.

Tôi tạm thời “treo giày” để bắt đầu một chương thiên liên hơn, tôi làm mẹ. Một mầm sống đang dần hình thành bên trong tôi, tôi không còn một mình nữa, từ giờ trở về sau, tôi có con tôi. Tôi sẽ lại bắt đầu công việc mới vào ngày kia, ngày thứ Hai, mong cho mọi việc suôn sẻ, dù có không suông sẻ, mong cho bản thân đủ vững chãi, mong cho đôi chân luôn bền bỉ để vượt qua. Không cần suy nghĩ quá nhiều, mọi việc đều đã được sắp đặt, vào thời điểm thích hợp, người thích hợp, sự việc thích hợp…sẽ xảy ra. Người nên đi sẽ đi, người nên ở sẽ ở, không cần cưỡng cầu, không cần gượng ép, cũng không cần áp lực lên bản thân quá. Thuyền đến đầu cầu tự nhiên sẽ thẳng, nhé!!!





Friday, July 24, 2026

Daily Notes

 Con người sống phải học cách biết điều, biết ơn, biết trước biết sau, biết trên biết dưới. Mình tự thấy bản thân không phải là người hoàn hảo hay tốt đẹp gì, nhưng mình cũng không sống sai sống lỗi với ai. Mình cũng chỉ mong cuộc đời này bình yên trôi qua, gặp được người hợp ý đi đến cuối đời. Nói chung mong ước thì vậy, nhưng thực tế thì ngày nào cũng vả vào mặt đơm đớp. Không biết sau khi sinh con rồi, mình có mạnh mẽ hơn, quyết đoán hơn được không. Dù sao thì con người mà, ai cũng có lúc yếu lòng, lúc biết sai vẫn đâm đầu vô, ai cũng cần học hỏi từ sai làm của bản thân mà trưởng thành hơn. Mong là không quá muộn.

Lan man một buổi chiều cảm thấy bản thân bất lực với chính mình và với mối quan hệ hiện tại…


Wednesday, July 15, 2026

CHỮA LÀNH BẠN ĐỒNG HÀNH, CHỮA LÀNH BẢN THÂN

 Đến bây giờ mình mới hiểu hơn về người đó một chút, mình học cách nghĩ cho người đó & không so đo thiệt hơn nữa. Mình lớn lên với nhiều tổn thương, những vết sẹo trong lòng rồi mong đợi một người đến chữa lành cho mình mà quên mất rằng mỗi người đều có vết thương riêng. Người đó có quá khứ không hoàn hảo, hiện tại bất ổn & một tương lai không xác định, thứ duy nhất được xác định là mình & con của tụi mình. Mình biết người đó đã cố gắng, mình cũng cố gắng, nhưng vẫn không tìm được tiếng nói chung. Có lẽ nỗi lo về việc có con ngoài kế hoạch, nỗi sợ thiếu hụt tài chính đã vô hình chung đè nặng áp lực lên lao động chính là mình, mình không còn giữ được sự bình tĩnh & bao dung với người đó như lúc đầu. Hay sự thiếu hụt tình cảm làm mình đặt nhiều hy vọng hơn, nhưng mong đợi đó làm mình thất vọng nhiều hơn. Dù sao con người vẫn luôn sống với cảm xúc thay đổi hàng giây hàng phút hàng giờ mà. Mình thật sự không biết làm sao để nói cho người đó hiểu, để người đó chấp nhận tiếp thu & học cách kiểm soát, sửa đổi vì tương lai của tụi mình & đứa con sắp chào đời.

Mình cần bình tâm lại hơn, cần bao dung hơn…nhỉ!? Học cách làm tốt mọi thứ từ phía mình trước khi đặt kỳ vọng vào người khác…


Sunday, June 14, 2026

NGÀY THỨ 4: SỰ THÔNG SUỐT & TỰ CHỮA LÀNH

Lại bắt đầu một tuần mới rồi, đêm qua em đã có một ngày đi chơi cùng hội chị em rất vui vẻ, đúng với bản chất con người em. Về nhà, em vẫn khóc, vì tình cảm mà, đâu phải cứ nói dứt là dừng được ngay. Nhưng không sao, em suy nghĩ cũng kỹ rồi, cũng lý trí hơn rồi. Có ai sống thiếu ai mà chết được đâu, anh nhỉ!? Em sống cuộc đời chỉ một mình em suốt bao năm qua, tự đi làm, tự kiếm tiền, tự chăm sóc bản thân, tự vui vẻ với mọi điều mình có mà.

Thật ra ngay từ đầu, em nhận ra hết những khác biệt của tụi mình, từ đời sống đến kinh nghiệm cũng như những trải nghiệm cá nhân…nhân sinh quan tụi mình khác nhau. Em đã vì sự vui vẻ và bình yên khi ở bên anh, mà sau khi đắn đo suy nghĩ, vẫn chọn đi cùng anh. Em thật sự đã mong anh ở bên cạnh em dài lâu, làm chỗ dựa tinh thần cho em, an ủi những khi em buồn, lắng nghe em chia sẻ những chuyện trong công việc, cùng em đi đến nhiều nơi tươi đẹp hơn. Nhưng rồi em nhận ra, nếu chỉ có mình em mong đợi, mình em xây dựng, mình em cố gắng…là không thể. Một bàn tay đâu vỗ nên tiếng được anh? Em chấp nhận việc mình khác biệt về cách sống và nhìn nhận xã hội, em chấp nhận việc anh không có công việc đàng hoàng, chấp nhận việc thỉnh thoảng anh có tính khí cộc cằn, chấp nhận việc anh xáo trộn & sắp xếp một số việc trong nhà em, trong cuộc sống của em, chấp nhận quá khứ của anh, chấp nhận mọi thứ. Nhưng, em không thể chấp nhận việc anh nói dối em, việc anh không đủ thương em, việc anh hứa rất nhiều rất nhiều nhưng lại không nhớ cũng như không thực hiện. Ngay từ đầu em đã nói anh suy nghĩ kỹ đi rồi hãy chọn quen em, em không dịu dàng như anh nghĩ, em không hiền thục như anh muốn, em không xinh đẹp & hoàn hảo đâu, em cũng có tính xấu cùng những khuyết điểm. 

Thật ra, tình yêu của người trưởng thành rất đơn giản, không cần ồn ào, không cần bi lụy. Em cũng chỉ là một người bình thường, muốn ở bên một người bình thường, có một tình yêu bình thường…bình bình đạm đạm đến hết đời này. Em ra bên ngoài giao tiếp xã hội, làm việc, vui vẻ hay áp lực, gay góc hay mạnh mẽ  thì về nhà em cũng chỉ muốn bình yên sống bên anh. Chỉ là người anh ở đây, nhưng lại không toàn tâm toàn ý sống cùng em, lại xét nét em những chuyện rất nhỏ.

Em nghĩ thông suốt rồi, tình cảm cho đi thì không lấy lại được, mất rồi thì sẽ buồn. Nhưng em chỉ mất đi một người không đủ yêu thương em, không đủ bao dung em, không tôn trọng và nhìn thấy được tấm lòng em thôi. Anh thì đánh mất đi một người đã hết lòng hết dạ, tận tâm tận lực yêu thương anh, chưa từng đòi hỏi gì ở anh. Thế hóa ra, ván cược này, em cũng không mất nhiều như em nghĩ.






Saturday, June 13, 2026

NGÀY THỨ 3 ANH RỜI ĐI...

 Người lúc đầu chỉ nghĩ là một đoạn đường đi gặp một người thoáng qua, lại là người dốc hết tâm can để yêu, lại là người ướt lòng. Hai đêm rồi em không thể ngủ ngon, giấc ngủ chập chờn, đầu óc đầy kỷ niệm vui buồn cùng anh, những ngày tháng gắn bó bên nhau, những chuyến du lịch cùng nhau, những lần anh đối xử dịu dàng, tử tế, cưng chiều, chăm sóc em, lo cho em từng miếng ăn ngon, từng viên thuốc uống, phụ giúp đỡ đần việc nhà cùng em. Những lúc như vậy, em luôn nghĩ 11 năm chờ đợi không quen ai của em không uổng phí, tuy anh đến muộn nhưng chắc anh là đúng người rồi, anh có thể đồng anh cùng em đoạn cuối cuộc đời vất vả này, san sẻ vui buồn cuộc sống cùng em, làm chỗ dựa cho em. Rồi em nhớ cả những lần anh cọc cằn, vô tâm nói lời tổn thương em, em khóc rất nhiều, cả những lời anh nói dối em, rồi lại dùng vô số lời nói dối khác để vẽ nên những câu chuyện che đậy lại. Em uất ức, có buồn tủi, có đau lòng…nhưng em chọn ở bên anh, tiếp tục yêu anh vì em biết không có ai trên đời này hoàn hảo cả, em chấp nhận cả những điểm tốt và không tốt của anh, em cố gắng trải lòng để mong anh hiểu em hơn, thương em hơn, có thể vì sự cố gắng của em, tình cảm chân thành em dành cho anh mà cũng sẽ bao dung cho em.

Nhưng có lẽ em làm anh mệt mỏi rồi, có lẽ vì em là người thiếu thốn tình cảm, nên cách yêu anh chính là dáng vẻ mà em luôn khao khát được anh yêu em. Em sẵn sàng cho đi hết tất cả những gì em có, tình cảm em gom góp 11 năm nay, thời gian em hiện đang có & cả tài nguyên em đang nắm giữ, tuy em không giàu nhưng em thật sự đã muốn cho anh hết thảy những gì em hiện có.

Em cảm nhận được anh có thương em hơn một chút, nhưng tình cảm đó thật sự chưa đủ lớn để anh có thể nhìn thấy, ghi nhận em cũng như vượt qua được cái tôi của anh để bên em như những lời anh đã hứa. Anh thấy khó chịu mỗi khi em làm sai điều gì đó, thay vì nói chuyện nhẹ nhàng với em thì anh lại không muốn đối mặt với em nữa, anh cũng không muốn đối mặt với bất cứ vấn đề gì khi em tâm sự cùng anh, trải lòng cùng anh nữa. Anh có bao giờ suy nghĩ rằng em đã làm mọi thứ em có thể để giữ anh bên cạnh em không, khi mà trong một xã hội hiện tại hầu hết mọi người còn không thèm cố gắng? Giữa những lựa chọn tốt hơn, em vẫn chọn anh, em vẫn tin tưởng anh sau những lời nói dối, những lời tổn thương bằng cả trái tim. Và tất cả những gì anh làm là hờ hững & từ bỏ em không?

Anh có nhớ anh đã nói với em rằng:

”Anh sẽ không bao giờ rời bỏ em, dù em có đuổi anh đi không? Vì em đối xử tốt với anh, yêu thương anh và chọn ở bên cạnh anh lúc anh mới về.”

“Anh sẽ không rời bỏ em vì anh làm vậy là bất nghĩa, anh đã hứa với cha em rồi.”

“Anh cọc tính, em cố gắng chịu anh thêm một thời gian, anh đang cố gắng sửa dần.”

“Anh sẽ cưới em, vào tháng 11, tháng sinh nhật của tụi mình, nếu không có nhiều tiền để làm đám cưới lớn, mình làm nhỏ mời gia đình, bạn bè rồi đăng ký kết hôn nhé. Anh muốn em sinh một đứa con gái với anh, anh muốn đặt tên con gái là Tường Lam, vì em tên là Tường Vi.” - Em cũng rất thích có con gái, đáng yêu như bé Cát bé Lạc cháu gái của em. Em cũng đã chuẩn bị tên cho con gái từ rất lâu rất lâu về trước dù em không biết mình có quen ai không, có kết hôn với ai không, hay có thể sinh được con không. Em thấy tên anh đặt nghe cũng khá hay, nếu tụi mình thật sự đi đến được ngày đó, em mới nói anh biết những tên em chọn sẵn, rồi tụi mình cùng thảo luận.

“Khi anh có nhiều tiền lại, anh sẽ đưa hết cho em giữ, chỉ giữ một phần lo cho con trai anh đi học.”

Khi anh có nhiều tiền lại, anh sẽ lo cho em, sẽ không phụ em, sẽ không để em gánh vác nhiều thứ một mình như em đã từng nữa.”

Rất nhiều, rất nhiều lời hứa, tất cả những lời anh nói, em đều ghi nhớ đều tin tưởng, điều mong chờ.

Nhưng, anh thì đã quên hết rồi.


Em cũng muốn dẫn anh đi cùng em nhìn ngắm nhìn thế giới, những nơi em đã đi qua, những cảnh đẹp em đã thấy, những việc em yêu thích. Muốn chia sẻ mọi thứ với anh, nên bất cứ lúc nào đi đâu em cũng muốn anh đi cùng nếu có thể. Em chưa làm được hết nhưng em cố gắng từng ngày, em cố gắng nhất trong khả năng của em hiện tại. Có thể những thứ em mua cho anh không phải là tốt nhất, đẹp nhất cũng không phải là hàng hiệu như anh thích dùng, nhưng đó thật sự là tấm lòng, là tình cảm của em, cũng là công sức em đi làm để kiếm tiền mà dùng. Em không biết anh có trân trọng không, em thật sự không biết!?


Em đã nhớ, em đã tin, em đã chờ đợi…vậy mà thứ cuối cùng em nhận được lại là sự rũ bỏ của anh, sự ra đi dứt khoát, lạnh lùng…khiến em đau mà không thể nói, khiến em thấy mình thật sự không có giá trị, vị trí nào trong lòng anh.


Trước đây em có nói với anh nhiều lần, nhưng có thể anh không nhớ:”Em đánh cược tất cả tình cảm còn lại của bản thân ở kiếp này vào anh.” Em từng tổn thương nên rất sợ tổn thương, em từng bị rời bỏ nên em rất sợ bị bỏ lại, em thiếu thốn tình cảm nên em mong anh yêu thương em dài lâu. Vậy là cuối cùng, em thua rồi anh, em thua trắng tay, ván cược tình cảm này, em lại không thể thắng được một lần nào. Có lẽ em không thích hợp để yêu đương, em cứ một mình như em đã từng, tự hàn gắn vết thương trong lòng, tự yêu lấy bản thân mình, đừng mong đợi nữa, đừng hy vọng nữa.


Anh nói cần một người con gái điềm đạm dịu dàng, em thật sự không phải là người như vậy. Em vì thương anh, em đã tự mài giũa hết góc cạnh, tính khí của bản thân lại, dùng tất cả sự dịu dàng em có để ở bên anh, nhưng có lẽ vẫn không đủ, không thể thỏa mãn được anh rồi. Lúc anh nóng tính, anh cộc cằn, em có thể kiên nhẫn mà yên lặng, kiên nhẫn mà nói chuyện cho anh hiểu, cố gắng nhẹ giọng nhất có thể để giao tiếp cùng anh, để anh cảm nhận được sự yêu thương của em, sự chờ đợi của em. Nhưng đến lúc em không kiểm soát được cảm xúc, anh đã không dùng tình cảm đối đãi với em, anh đã không thể kiên nhẫn với em, anh đã không thể dịu dàng, bao dung với em. Anh giận dỗi, nói lời chia tay & rời đi.


Em để anh bước vào thế giới của em, để anh xáo trộn nó, để anh sắp xếp nó theo ý anh muốn, và để anh tham gia vào mọi dự định hiện tại cũng như tương lai của em. Anh không biết được em là người rất ghét người khác chạm vào, thay đổi vị trí đồ đạc của em, không làm theo ý em. Em cũng không thích người khác chỉ trỏ bảo em phải làm gì, em có chính kiến, em độc lập, em là người kiểm soát mọi thứ. Vậy mà em đã cho phép làm tất cả những điều đó vì anh là ngoại lệ, là sự ưu tiên, là người quan trọng mà em luôn tính vào mọi kế hoạch, mọi chuyến đi. Anh lại chưa thể mở rộng cửa để đón em vào thế giới của anh hoàn toàn, anh nói không thể tin tưởng ai hết được, em cũng nằm trong số đó, em không phải là người được ưu tiên, em không phải là ngoại lệ duy nhất của anh. Nhưng em vẫn tin có một ngày anh sẽ yêu em hơn, sẽ toàn tâm toàn ý với em hơn, vậy mà niềm tin của em lại tổn thương em rồi, anh.


Anh biết không, em vừa muốn dây dưa với anh, lại muốn buông tha cho anh vì anh nói anh thấy ở với em không vui vẻ gì, mệt mỏi quá rồi. Nghe mà đau lòng thật anh ạ! Em vừa không muốn liên lạc với anh nhưng lại nhớ anh đến phát điên. Em vừa muốn tiếp tục yêu anh, lại muốn từ bỏ rút lui khỏi thế giới của anh, mà em cũng chỉ mới chạm được đến cánh cửa của thế giới đấy, em đã được vào trọn vẹn mọi ngóc ngách đâu mà đòi rút lui anh nhỉ, em thật nực cười!? Nhớ anh thì đau lòng đến phát khóc, mắt mũi em sưng vù cả lên, nhưng quên anh thì em cũng đâu thể nói quên là quên được. Em ngồi ở ban công hàng giờ đồng hồ hút cạn gói thuốc, vừa hút vừa vừa nghĩ về tụi mình. Có lẽ ngay từ lúc đầu, để tự bảo vệ bản thân em, bảo vệ trái tim đã chằng chịt vết thương, em nên giữ vững tâm hơn, không nên mở lòng, mở cửa thế giới của em để anh đi vào, ghi lại dấu vết, rồi lại bước ra đóng sập cánh cửa sau lưng. Thứ giày vò em có lẽ không phải là sự tuyệt tình của anh, mà là những ảo vọng và kỳ vọng về anh vẫn luôn hoài trong tâm trí em.


Người ta thường không chia tay vì những điều lớn lao mà vì những việc nhỏ nhặt thôi, vì những tổn thương cứ lặp đi lặp lại, dù trái tim vẫn rung động nhưng việc cố gắng một mình thật sự mệt mỏi anh à. Em đã xem anh là cả thế giới, đã muốn cùng anh đi đến hết cuộc đời, nhưng rồi có nhưng thất vọng âm thầm tích tụ từng ngày, những lời nói tổn thương tình cảm, bào mòn cảm xúc đã khiến tình yêu của em không còn đủ sức níu giữ anh lại. Thật ra em không hề muốn lỡ mất anh, nhưng có vẻ em đành bất lực rồi….


Thật vinh hạnh vì em đã từng là bến đỗ mới mẻ nhất thời của anh, nhưng cũng thật tiếc, lại chẳng thể trở thành sự thiên vị hay ngoại lệ trong lòng anh. Khoảnh khắc anh đưa tay về phía em đầu tiên, kiên trì theo đuổi em dù em nói chỉ muốn vui vẻ với anh nhất thời rồi nhà ai nấy về đời ai nấy sống, em đã nghĩ mình có thể cùng anh đi hết phần đời còn lại. Em nắm tay anh đi chưa từng thấy mệt dù người khóc nhiều là em, tổn thương cũng là em, nhưng vì anh nói mệt rồi, nên em buông tay.


Mong anh sau này lật lại hồi ức, có thể mỉm cười bỏ qua đoạn có em. Bởi vì em biết, phần kết của tụi mình không đẹp, nhưng phần mở đầu, tụi mình đã từng thực lòng muốn cùng đi đến hết cuộc đời.






Friday, June 12, 2026

LỜI TẠM BIỆT, ANH!

Lần thứ tư, anh nói lời chia tay vì không hợp tính nhau và dọn hành lý rời đi. Thì ra tất cả mọi lời hứa hẹn, cũng chỉ là lời hứa ở chót lưỡi đầu môi. Anh từng nói sẽ không bao giờ rời bỏ em, dù em có muốn anh cũng không rời không bỏ, em đã luôn tin anh. Lần đầu nói chuyện không hợp ý anh là ở nhà em, giữa đêm khuya anh đùng đùng dọn hành lý đòi về nhà. Em ngồi khóc vì ấm ức, nhưng không năn nỉ hay níu kéo anh ở lại. Em là người luôn thiếu thốn tình cảm, chịu nhiều tổn thương, nên em mong anh thương yêu em thật lòng, ở bên cạnh em dài luôn, nuông chiều bao dung em. Nhưng em có nói với anh từ đầu, nếu anh chọn rời xa em, em sẽ không níu giữ một người không còn muốn ở với em nữa, em chỉ giữ người thật sự muốn ở bên cạnh em thôi. Lần đó anh tự đánh vào đầu anh để bình tĩnh, anh kiểm soát tính khí lại sau khi nói lời tổn thương em, và anh ở lại, tụi mình lại sống với nhau. Nhưng có một vết rạn trong lòng em…vì tình cảm, sự chân thành, sự tử tế của em với anh không hề có ý nghĩa nào khi anh mất kiểm soát cảm xúc. 
 Lần thứ hai, vì một việc nhỏ sau khi em kho nồi cá kho cho anh suốt buổi sáng nhưng khi chia cá ra các hộp nhựa em lỡ tay làm vương chút nước cá kho ra nền nhà. Anh dùng những lời lẽ khó nghe nhất miệt thị em, vụng về hậu đậu, ẩu tả dơ dáy. Em nhỏ nhẹ khuyên anh đừng lớn tiếng với em, em lỡ làm đổ ra thì sau khi xong việc mình dọn, nhưng anh cứ chì chiết làm cho em thất uất ức, không nén được nước mắt chạy vào phòng anh ngồi khóc. Anh vào bảo em ăn cơm, em không còn đói bụng và muốn ăn nữa, em nói anh ăn đi để em tự về nhà. Anh không cho em tự về vì sợ người nhà thấy em bỏ đi. Tụi mình dằn co nói chuyện, anh lại muốn chia tay vì thấy tính cách em không phù hợp với anh. Em không dừng được nước mắt, thấy buồn cho bản thân, sự chân thành rẻ mạt, không vượt qua được cái tôi của anh, tính cách của anh. Anh bảo anh cọc tính, em phải hiểu & chấp nhận. Em cũng là người cọc tính nhưng em vì thương em mà nhường nhịn hết lần này đến lần khác, cuối cùng đổi lấy cũng là câu mình không hợp nhau, chia tay. Nhưng rồi anh lại vỗ về em, để em ăn cơm, để em lại mềm lòng bỏ qua, & tụi mình lại ở với nhau. 
 Lần thứ ba, vì một tiếng xưng hô với một người xa lạ anh không chấp nhận nói người đó chỉ hơn mình mười mấy tuổi, gọi chị thôi. Anh vì việc em thấy anh ăn ít muốn anh lấy thêm mà cọc tính với em, để em lại dỗi không ăn rồi cãi nhau. Em có quan điểm sống riêng, cách nhìn nhận xã hội và giao tiếp riêng, đối với em một tiếng xưng hô không quan trọng đến thế miễn là mình tôn trọng người khác. Nhưng anh lại đùng đùng muốn em phải theo quan điểm của anh, hai đứa lời qua tiếng lại, anh lại giãy nảy lên kiểu “tôi thấy tôi và em không hợp, đừng ở chung nữa” rồi anh dọn đồ về quê, không mang theo tất cả đồ em mua cho anh, muốn em vứt đi hết. Dù không phải là những món đồ đắt giá gì, không phải đồ hiệu như anh quen dùng, nhưng cũng là tấm lòng của em chăm lo cho anh, cũng là những đồng tiền em đi làm cực khổ kiếm được, nhưng anh nói vứt là vứt, giống như vứt bỏ em và đoạn tình cảm của hai đứa vậy. Rồi anh rời đi…. Em đau lòng nhưng không muốn níu kéo một người ở lại khi lòng họ chỉ hướng ra đi. Em gom gọn đồ, không nỡ vứt đi, ra ban công ngồi thẫn thờ rồi khóc. Em suy nghĩ rất nhiều, em thấy mình tận tâm tận sức trong mối quan hệ này, em dùng hết tình cảm và sự chân thành đặt cược vào anh, bỏ qua hết quá khứ của anh, bỏ qua hết những tiêu chuẩn cá nhân của em, cũng bỏ qua việc anh đến với em bằng hai bàn tay trắng. Vì em biết mình có thể tự đi làm kiếm tiền được nên em chưa từng đòi hỏi bất cứ thứ gì từ anh, em chỉ cần anh chân thành yêu thương em, chân thành đối đãi với em, luôn bên cạnh làm chỗ dựa cho em & cưng chiều, bao dung cho em những lúc tính khí em thất thường. Buổi sáng đó, đầu em đau như búa bổ, nhưng anh đã rời đi không ngoảnh đầu lại. Đến chiều khi em đang ngồi trên máy tính, anh gọi em, hỏi em có muốn anh ở lại không. Em chưa từng nói muốn chia tay anh dù hai đứa có khác biệt, em luôn muốn ngồi lại nói chuyện để hai đứa hiểu nhau hơn mà ở cùng nhau lâu bền. Em cũng chưa bao giờ nói anh phải rời đi, nhưng anh, anh luôn là người nói ra những lời tổn thương em, cọc cằn với em rồi chọn cách ra đi. Sau đó anh quay lại, tụi mình lại vui vẻ sống qua ngày cùng nhau. Em viết gửi anh mấy dòng rất dài trên đường ra điểm hẹn cùng hội bạn gái buổi tối đó. Em muốn đặt ra vài quy tắc để khi hai đứa có xung đột mà nhìn lại, bình tĩnh lại nói chuyện và không chọn ra đi, anh hưởng ứng nhưng không nói gì. 
 Hôm nay, lần thứ tư, anh lại chọn ra đi và nói sẽ không bao giờ quay trở lại, anh lại nói tụi mình không hợp, ở với nhau không vui vẻ thì không cần ở cùng nhau. Thực sự ngay từ lần đầu anh nói lên những lời đó & đòi chia tay, dọn đi…em đã biết sẽ có một ngày anh thực sự ra đi. Vì trong lòng anh, em vốn không thể chiếm được một vị trí ưu tiên, không phải là người quan trọng trong cuộc đời anh. Nên mỗi khi có chuyện không vừa lòng, anh sẽ lại chọn ra đi chứ không chọn ngồi lại giải quyết. Em dùng tất cả sự kiên nhẫn và chân thành để nói chuyện với anh hết lần này đến lần khác, nhưng anh luôn không muốn nghe, cũng không muốn hiểu em. Anh muốn em phải nhường nhịn anh, phải chấp nhận tính khí của anh…nhưng anh có từng nghĩ sẽ đối đãi với em như cách anh mong muốn em làm không? Em cũng là người có tính khí nhưng vì yêu thương anh mà em chọn nhường nhịn anh suốt thời gian qua, rồi ấm ức khóc. Nhưng khi em khó chịu, em lỡ lời thì anh xét nét em từng chút rồi áp đặt em phải theo suy nghĩ của anh, anh muốn một người phụ nữ hiền dịu, chiều chuộng anh, anh nói gì cũng phải nghe nấy. Nhưng anh ơi, em cùng muốn có một người bạn đồng hành ở chặng cuối cuộc đời này dịu dàng, chu đáo, yêu thương em mà. Cái anh cho em, em có thể cho lại anh hơn cả chục lần, tình cảm em không tiếc, tiền bạc em không tính toán, em chỉ muốn được thương yêu thôi. Chỉ cần anh luôn ở đây, luôn quan tâm & yêu thương em, thì em sẽ luôn luôn yêu thương, tôn trọng và chăm sóc anh gấp nhiều lần hơn. 
 Nhưng tiếc thật, hôm trước có những lời chưa kịp nói thì sau khi anh quay về em cũng đã nói hết rồi, em cũng không muốn mỗi lần nói chuyện không hợp ý anh đùng đùng muốn chia tay nên đã gửi anh một số quy tắc nhỏ. Mà có vẻ đối với anh, không có ai hay việc gì quan trọng cả. Anh chọn sống cho cảm xúc của anh, cho cái tôi của anh và cho sự thỏa mãn của anh. Em, cũng chỉ là một trong số những phụ nữ lướt qua đời anh, em chỉ là trùng hợp đi qua lúc anh chơi vơi nhất, khó khăn nhất và chọn ở lại bên cạnh anh thôi. Nhưng anh thì không thấy được tình cảm và sự chân thành của em đáng giá cho anh ở lại. 
 Lời chia tay với anh thực sự rất dễ nói ra, bất cứ lúc nào anh thấy không vui đều sẽ nói ra. Vô số lần anh phủi bỏ tình cảm của tụi mình, phủi bỏ mọi cố gắng xây dựng của em, anh chưa từng nhìn thấy điểm nào tốt ở em, anh chỉ thấy em toàn là khuyết điểm, toàn là điều không phù...để rồi mỗi lần câu chuyện hay sự việc không như ý muốn, anh sẽ dứt khoát chọn nói lời cay đắng & muốn rời đi. Nhưng em, mất 11 năm để có thể lấy dũng khí bước vào một mối quan hệ nghiêm túc, 11 năm để em mở lòng và chọn yêu anh nên em luyến tiếc anh, luyến tiếc nhưng ngày vui vẻ của tụi mình. Nhưng có lẽ đoạn tình cảm này là bài học cho em, để em học cách tự yêu thương em hơn, không chờ đợi vào anh hay bất cứ ai yêu thương, chăm sóc em nữa. Em có lòng, có tâm, có tình cảm nhưng không đủ sức giữ anh, em cũng không thể níu giữ khi anh không chọn ở lại bên em nữa.

Tạm biệt, anh!!!

SAU MỘT TRẬN ỐM

  Cứ ngỡ sau một trận ốm, tình cảm sẽ gắn bó hơn, sẽ có sự thấu hiểu nhau hơn, nhưng mình phát hiện ra chỉ có mình là cảm thấy biết ơn anh v...