Monday, September 9, 2024
GIÚP HAY KHÔNG GIÚP, CÔNG KHAI HAY KHÔNG CÔNG KHAI???
Là vấn đề luôn được nhiều người tranh cãi, bàn luận và quan tâm.
Tự nhiên mấy hôm nay bão lũ rồi lại sản sinh ra nhiều Phật online, làm Vi nhớ lại mùa giãn cách 2021.
Hồi đó đang làm cho ABI, cty không cho lên văn phòng nên ngồi nhà work from home cùng anh em. Sáng sáng họp team miền Nam, trưa nấu ăn rồi quay clip ăn uống chơi chơi. Bị nhốt trong nhà ngoài làm việc ra thì nấu nướng, ăn uống, nhậu online cùng anh em, bạn bè là niềm vui giết thời gian. Vậy mà cũng có người nhắn tin, gọi điện thoại, comment FB nhắc nhở là sao người khác thiếu ăn mà mình ngày nào cũng post đồ ăn, còn là đồ ăn ngon. Lúc đầu Vi cũng im kệ họ, sau cọc quá chửi sỉ trên FB vì thực sự việc ăn uống là nhu cầu cơ bản hằng ngày của mình, mà mình ăn bằng tiền mình tự làm ra, và thỉnh thoảng bạn mình bán thực phẩm gửi cho mình vì nó cũng lo mình thiếu ăn :). Còn việc mình có giúp người hay không là mình biết, người được giúp biết hay người nhận tiền mình đi giúp lại bà con biết, chứ mình không có nghĩa vụ phải thông báo cho ai biết là mình đã làm gì, giúp những ai. Nói thật, mình cũng không có nhu cầu phải khoe lên mình là người tốt, mình đã giúp những ai, mình hay làm việc tốt hay sợ người khác nói mình xấu tính, vô tâm. Tui không có hoàn hảo, tui có trăm thứ phải lo, có gia đình, có em út, có cháu…chứ không phải chỉ có tấm lòng nhân ái quảng đại đi bao đồng khắp nơi.
Hiện tại cũng vậy, việc gì giúp được hay thứ gì Vi thấy cần giúp, đó là chuyện của Vi. Vấn đề nào Vi quan hay không quan tâm, đó cũng là cuộc đời của Vi. Vi cũng nghĩ cuộc đời người khác như vậy. Ai giúp được ai, ai không giúp hay không quan tâm cũng là việc của họ, cuộc đời và định hướng sống của mỗi người là do bản thân chọn. Người chọn tốt, người chọn xấu, người chọn thờ ơ, vô tri, vô tâm hay có như thế nào là lựa chọn bản thân. Không ai có trách nhiệm phải sống theo mong muốn và suy nghĩ của ai cả. Bạn tốt bạn được nhờ, bạn xấu có hậu vận, có nhân quả.
Nhân lúc tình hình bão lũ, cứu trợ miền Bắc đang cao điểm, các bạn các em mình cũng đang ở ngoài đấy giúp bà con. Mong mọi chuyện qua đi với thiệt hại tối thiểu nhất vì mình yêu Tây-Đông Bắc, yêu những con người và cảnh vật ngoài ấy. Hãy làm những gì bạn cho là đúng, là cần thiết...đừng quan tâm lời nói xung quanh.
Thế thôi nhé, Vi không có tu online ạ, ai thích nghĩ sao thì nghĩ nè.
Thursday, April 11, 2024
TẠI SAO CÓ NGƯỜI THÍCH LÀM NHÂN VIÊN HƠN LÀM LÃNH ĐẠO, BẠN THUỘC TUÝP NGƯỜI NÀO?
Thực sự không liên quan EQ hay là IQ, trong một xã hội có nhịp độ sống nhanh, cường độ cao và nhu cầu sống đa dạng như hiện tại, thì một số người chọn làm nhân viên thay vì phấn đấu để lên làm lãnh đạo. Điều này dường như đi ngược lại niềm tin truyền thống của chúng ta bởi vì trở thành nhà lãnh đạo đồng nghĩa với việc có địa vị cao hơn, nhiều quyền lực hơn và thu nhập tốt hơn. Tuy nhiên, hiện thực xã hội ngày nay lại không hiếm người đi ngược lại lại lối suy nghĩ của số đông. Vậy, tại sao một số người lại chọn cách hài lòng với hiện trạng và không muốn làm lãnh đạo?
Nguyên nhân có thể là gì?
Đầu tiên phải kể đến áp lực công việc. Có thể những người thích làm nhân viên không thích chịu quá nhiều áp lực khi đứng ở vị trí lãnh đạo, vì bạn phải chịu trách nhiệm cho hiệu suất làm việc chung của cả nhóm. Việc gánh cả nhóm bên dưới có thể tạo thêm gánh nặng tâm lí, trong khi đó nếu là nhân viên bạn chỉ cần chịu trách nhiệm về nội dung công việc của mình, cảm giác sẽ tương đối ít căng thẳng hơn. Hơn nữa nếu đời sống vật chất đã đạt đến ngưỡng hài long, một số người thường chọn sống thoải mái hơn là chịu quá nhiều căng thẳng. Nhất là với những người đang tìm kiếm sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống, trở thành nhà lãnh đạo có thể không phải là lựa chọn ý tưởng
Hai, cần nói đến là khả năng và sở thích cá nhân. Một số người chỉ thích hợp làm nhân viên, không nhất thiết phải là lãnh đạo, họ biết rõ năng lực của bản thân và biết mình cần phải làm gì không thể làm gì, nên sẽ cảm thấy thoải mái dễ chịu hơn khi làm nhân viên bình thường. Quả thật, mỗi người đều có những đặc điểm và sở thích riêng. Một số người có thể có chuyên môn và kỹ năng tốt trong lĩnh vực nào đó nhưng lại không giỏi các kỹ năng quản lí, kiểm soát và trao quyền. Nhận thức rõ điều đó, họ thích tập trung vào lĩnh vực chuyên môn và phát triển nghiệp vụ của mình hơn là dành thời gian và sức lực để học các kỹ năng lãnh đạo.
Ba, không quan tâm đến việc thăng tiến. Một số người có kế hoạch nghề nghiệp rất rõ ràng và tin rằng thằng thăng tiến không phải là mục đích của họ. Những người này chú ý nhiều hơn đến kinh nghiệm làm việc và phát triển nghề nghiệp. Họ tin rằng việc đạt được cảm giác thành đạt và hài lòng trong công việc quan trọng hơn việc thăng tiến.
Bốn, không thích quản lí người khác. Một số người bẩm sinh không thích quản lí người khác, họ muốn hoàn thành nhiệm vụ một cách độc lập hơn là chỉ huy, điều huy điều phối một tập thể. Mà trở thành người lãnh đạo có nghĩa là quản lí một nhóm, cần biết cách phân công nhiệm vụ, giải quyết xung đột, v.v. Tất cả đều đòi hỏi những kỹ năng và kinh nghiệm quản lí nhất định. Trở thành người lãnh đạo không phải là lựa chọn tốt cho người không thích quản lí người khác.
Năm, sợ mất cuộc sống cá nhân. Để thành công ở nơi làm việc thường đòi hỏi rất nhiều thời gian và sức lực. Trở thành một nhà lãnh đạo thậm chí còn hơn thế nữa vì bạn phải liên tục làm việc ngoài giờ, đi công tác, giao lưu xây dựng quan hệ, v.v. Với một số người, họ thích dành nhiều thời gian hơn cho gia đình, bạn bè hoặc làm những việc mình thích chứ không mong tiêu tốn toàn bộ thời gian cho công việc. Vì vậy, nếu được lựa chọn, họ sẽ tận hưởng thời gian làm nhân viên hơn là lãnh đạo.
Tóm lại, mỗi người đều có kế hoạch và giá trị nghiề nghiệp của riêng mình. Một số người ôm tham vọng trở thành người lãnh đạo vì coi đó là cột mốc đáng vinh dự trong sự nghiệp. Nhưng một số người lại không đặt nặng chuyện thăng tiến như vậy. Đối với những người thích làm nhân viên hơn, họ có thể chú ý hơn đến trải nghiệm làm việc và phát triển nghiệp vụ, họ muốn có nhiều thời gian hơn để tận hưởng cuộc sống. Dù thế nào đi nữa, chúng ta cần tôn trọng sự lựa chọn và giá trị của mọi người nhưng cũng cần nhận ra rằng trở thành nhà lãnh đạo không phải là con đường sự nghiệp duy nhất.
(st).
Tuesday, March 5, 2024
LANG THANG ĐÔNG BẮC 2024 - Hà Giang (1)
Tết 2024 này mình đã quyết định về quê sớm từ ngày 23(al) và ở cùng giá đến chiều mùng 2(al), sau đó lên lại Sài Gòn và bay đi Hà Nội ngay trong đêm mùng 2, rạng sáng mùng 3.
Và thế là chuyến đi bắt đầu.
Ý định ban đầu là lại làm một chuyến xe áy quanh quẩn Đông Bắ Việt Nam, nhưng khi đến Hà Nội lại đổi ý và quyết định đi bus lên Hà Giang, thăm lại những điều xưa cũ.
Điểm đén đầu tiên là thôn Tha, một thôn nhỏ của người Tày, cách bến xe thành phố Hà Giang tầm 5km về hướng cửa khẩu Thanh Thủy. Nhờ anh tài xế xe bus tốt bụng cho đi nhờ đến đầu thôn mà Vi không phải bắt thêm chuyến xe nào cả. Từ dầu thôn Vi đeo hai chiếc balô đi bộ vào tìm lại nhà a Thiện theo trí nhớ còn sót lại từ 8 năm trước. Rất may mắn cho Vi, dù nhà a Thiện có sửa lại rất nhiều, mở rộng thêm phòng nhưng căn nhà sàn chính vẫn không thay đổi mấy, phong cảnh đồng ruộng trước nhà vẫn như xưa. Vi tìm anh chị nói chuyện vì đã nhắn tin đặt chỗ qua Google trước do không tìm được nhà anh chị trên booking nữa, số điện thoại của anh thì Vi lại lạc mất sau quá nhiều lần đổi điện thoại. Anh Thiện tiếp chuyện nhưng có vè không muốn nhận khách vì gia đình vẫn còn đang ăn Tết. Nhưng sau một lúc trò chuyện anh nhận ra Vi, vẫn còn nhớ công việc của Vi, nhớ chuyến ghé thăm đầu tiên của Vi ở nhà anh chị trong một buổi tối mưa ướt nhẹp. Thế là anh vui vẻ mở cửa phòng cho Vi ở lại. Anh chị nấu ăn rất ngon, hoặc do khẩu vị của Vi tốt hơn khi lên núi mà nhà nấu món gì Vi cũng ăn rất nhiệt tình. Hôm đầu đến ở, Vi chỉ quanh quẩn lang thang trong thôn, đi xem bọn nhỏ ra suối bắt cá, ngắm trời ngắm mây, đi quanh mấy con đường 8 năm trước đã từng qua. Hôm sau là mùng 4 Tết, khách khứa ở homestay a Thiện rời đi hết, chỉ còn mỗi mình Vi. Sáng anh chị chuẩn bị bữa sáng cho Vi rồi dặn đi chơi đâu thì cứ đi nhưng 11 giờ trưa phải về dùng cơm cùng gia đình, hôm nay anh chị làm mấy mâm cơm mời khách sang nhà ăn Tết và muốn Vi về ăn cho vui. Vi dạ dạ rồi đi chạy bộ quanh thôn, leo qua mấy con dốc, lại vòng quanh mọi ngõ ngách, đi qua đồi cọ về hướng Khuổi My. Nhưng chỉ đi một đoạn vì buổi sáng đi không mang cả nước uống lẫn tiền để mua nước, với lại còn về tắm gội kịp giờ cơm cùng gia đình anh Thiện.
Bữa trưa sum vầy ấm áp của bọn nhỏ trong thôn, họ hàng nhà anh chị, và Vi, người khách xa lạ duy nhất ở đấy nhưng rất được các anh chị quý mến. Lo cho ăn, mời uống rượu ngô. Bữa tụ họp gia đình từ 12 giờ trưa đến tận tối muộn. Vi đã ăn rất nhiều, uống rất nhiều và cũng hát rất nhiều cùng anh chị.
(Còn tiếp)
Thursday, January 4, 2024
ỐM!!!
Bỗng một ngày bạn lăn đùng ra ốm nặng một trận mức đầu váng mắt hoa, chân tay cùng kiệt, cơ thể như đi mượn, tinh thần sa sút, mọi vận động thường nhật đều là cản trở. Thì bạn nhận ra rằng, mọi thứ xung quanh không có gì quan trọng hơn bản thân & sức khỏe của bạn cả. Đan xen trong từng cơn nóng lạnh là sự bất lực của bản thân, và mạch suy nghĩ tiếp nối của rất nhiều con người sự việc trôi qua, rồi tự nhiên nước mắt cứ thế trào ra. Những việc đã làm được, nhưng việc muốn làm & cả những thứ có thể sẽ không làm được cứ đan xen vào nhau. Con người ai mà không có một hay vài điều nuối tiếc của bản thân, chỉ là người chọn cách quên đi và bước tiếp người lại trăn trở vì nó. Vi thì luôn chọn bước đi tiếp nhưng thỉnh thoảng có thứ gì đó chạm đến cảm xúc thì lai nghĩ về nó đôi chút. Lúc ốm đau con người thường yếu đuối về thể chất, mong manh về tình cảm & tinh thần có vẻ cũng bị bào mòn nhiều hơn. Đặc biệt khi bạn lại luôn là người tự mình vượt qua tất cả mọi cung bậc của cảm xúc cũng như mọi thăng trầm trong cuộc sống thì việc trở nên đa cảm hơn cũng là dễ hiểu. Đói tự ăn, khát tự uống, muốn đi chơi tự đi, thích mua sắm tự mua, ốm đau tự uống thuốc đi viện thì việc bên cạnh có thêm một người nữa hay không cũng không còn nhiều ý nghĩa nữa.
Mình ít khi ốm vặt, nhưng mỗi lần ốm thì lại khá vật vã ra nhưng lại tự phục hồi khá nhanh. Cứ nghĩ năm nay sẽ trôi qua bình lặng như thế cho đến đêm 30 thì ốm một trận to thế này, ốm đến nỗi cứ vùi đầu trong chăn ở khách sạn mà ngủ mê man, sốt đến mức muốn mê sảng. Sốt hết 2 đêm một ngày đến rạng sáng ngày thứ hai thì mới tỉnh dậy nổi để lết sang nhà đứa em ở tạm. Còn may mắn là dù không có bạn trai nhưng bạn bè thì luôn có người thương yêu đùm bọc mình những lúc khó khan, tự nhiên thấy đỡ tuổi thân hơn một chút. Khi bệnh lại mong mỏi nhận được sự quan tâm từ một vài người có vị trí đặc biệt, nhưng cuối cùng là thất vọng. Nhưng không sao cả, là một phép thử để sáng mắt ra thôi, vừa kịp lúc để mình không bị lúng sâu vào những người và việc không xứng đáng. Không có ai là thực sự vô tâm cả, cũng không có ai là thực sự không có thời gian cả, chỉ là sự quan tâm và thời gian của họ không dành cho bạn, bạn không phải là ưu tiên hàng đầu trong danh sách ưu tiên của họ mà thôi. À, mà có khi ngay cả cái danh sách ưu tiên đó bạn cũng không hề có mặt 😊. Mọi chuyện xảy ra đều có lý do cả, trận ốm này giúp mình khai sáng được nhiều thứ hơn, vững chắc thêm về mặt cảm xúc, kiên định hơn trong tình cảm bản của bản thân. Đúng là thỉnh thoảng muốn bốc đồng một chút nhưng tổ tiên mách bảo không cho sống bốc đồng trong tình cảm, vì đó là thứ mà một khi đã cho đi thì không thể lấy lại được.
Khỏi ốm lại về đi làm, lên kế hoạch đi chơi Tết, Vi không nằm trong kế hoạch của bất cứ ai vậy nên kế hoạch của Vi cũng không bao gồm ai cả.
Subscribe to:
Posts (Atom)
NGÀY THỨ 4: SỰ THÔNG SUỐT & TỰ CHỮA LÀNH
Lại bắt đầu một tuần mới rồi, đêm qua em đã có một ngày đi chơi cùng hội chị em rất vui vẻ, đúng với bản chất con người em. Về nhà, em vẫn k...
-
Là vấn đề luôn được nhiều người tranh cãi, bàn luận và quan tâm. Tự nhiên mấy hôm nay bão lũ rồi lại sản sinh ra nhiều Phật online, làm Vi ...
-
Bỗng một ngày bạn lăn đùng ra ốm nặng một trận mức đầu váng mắt hoa, chân tay cùng kiệt, cơ thể như đi mượn, tinh thần sa sút, mọi vận động ...
-
Mình thích di chuyển, hay nói đúng hơn là thích cảm giác đi đến những nơi xa lạ, khám phá những vùng đất mới, gặp những con người xa lạ, ...




