Tuesday, February 26, 2019

ROAD TRIP 2019

Hôm nay ngày thứ 8 trong hành trình, và mình phải di chuyển 260km đến homestay ở khu Bản Giốc-Đàm Thủy. Buổi sáng, sau khi được ăn sáng no nê ở nhà anh chị chủ mình xuất phát rời đi lúc 8:30am.
ruộng bậc thang luôn có vẻ đẹp rất riêng
Đường đi không khó như chặng Sapa-Hà Giang nhưng cũng khá đẹp. QL4C đoạn Hà Giang còn gọi là đường Hạnh Phúc thì đường rất tốt, nhưng càng đi xa sang Cao Bằng thì đường càng xấu ở nhiều đoạn, mình lái xe mà tưởng đang cưỡi ngựa không luôn, toàn phải vừa đứng vùa lái chứ ngồi tra tấn mông quá hahaha. Nhưng nhìn chung vẫn đi tốt vì ngoài đất đá ngổn ngang thì cũng không sình lầy gì. Ở Cao Bằng rẽ vào QL34 đoạn đầu thì đường xấu khỏi nói luôn nhưng bù lại thì cảnh đẹp không tưởng luôn nhé, đường chả có xe cộ gì ngoài bọn mình. 
Mình thích đoạn ở Bảo Lâm, thung lũng trải dài, bản làng be bé, từng thửa ruộng vừa được làm đất xong mang màu đỏ xanh chen lẫn nhau. Đến một đoạn mà mình thấy thích nhất trên suốt đường đi là đoạn chạy xe vượt đèo. Gọi là đèo chứ thật ra nó cao tít, nhìn con đường dẫn thẳng lên đỉnh núi mà lòng hào hứng. Vượt qua ngọn đèo ấy là thung lũng nẵm lọt thỏm giữa các ngọn núi, vài ba ngôi nhà bé xinh năm im lìm, không khí mát dịu, không còn nắng gay gắt. Con đường nhỏ vắt ngang thung lũng, rồi lại dẫn lên 1 ngọn đèo khác, lại leo đèo. Lên đến đỉnh đèo nhìn sang bên kia là cả 1 thế giới khác, lại làng quê yên bình, con đường vắng lặng làm nao nức lòng. Cứ đi cứ đi, cố thu hết mọi vẻ đẹp vào mắt, vào trong trí nhớ. Đoạn đường này rất dài và khúc khuỷu với nhiều cua, dốc, đèo nối tiếp đèo, núi nối tiếp núi. Lúc thì nắng dịu, lúc sương mù, rồi có đoạn còn lất phất mưa. Khung cảnh hai bên đường cũng biến đổi không ngừng.


một thung lũng trải dài yên bình gần biên giới

Một góc rừng trúc ở Thông Nồng
Sau khi qua thành phố Cao Bằng, mưa lất phất, lì quá nên cứ thế mà lái xe đi. Đâu cần đi đâu xa, Thông Nông có rừng trúc bạc ngàn đẹp lắm ạ, vì đường xa sợ muộn nên chỉ chụp được ảnh rừng trúc xanh rì bên đường, nếu có thời gian nhiều hơn đã chạy ngay xuống đấy mà thêm ảnh. Hơi tiếc nhưng mà lại hẹn dịp sau nhé trúc ơi. Trời cứ mưa, mình vẫn cứ lao xe đi trong mưa và gió, tay lạnh buốt kg chút cảm giác luôn. Lại bỏ bữa trưa để mong đến nơi kịp thời gian. Thật ra thì lúc đến Quảng Uyên định sẽ ăn gì đấy nhưng mưa quá, rồi hỏi 2 nơi mà người ta không bán hàng nên giữ bụng rỗng mà đi tiếp luôn. Đường ở Cao Bằng khá rộng rãi, không cua dốc gắt nữa nhưng lại quá nhiều xe tải hạng nặng. Mình cứ chen chút nhau cùng họ, rồi cố gắng vượt qua, gồng mình chịu đựng cái lạnh và mưa chiều vả vào mặt.
Yến Nhi homestay (0942 241 760)
Sau 8 tiếng lái xe trong tình trạng bụng đói, mông ê , tay chân lạnh buốt thì mình cũng đến được làng đá Khuổi Ky. Lò dò tìm Yến Nhi homestay vì nhà chị khuất ở phía sau. Đến được nơi, lao ngay vào bếp sưởi ấm và xin chị chủ nhà làm cho bát mì nóng, ăn xong tắm nước ấm , giặt giũ quần áo ngay vì nước mưa ướt thêm bùn đất, tự nhiên thấy đời hạnh phúc hẳn. Ngồi bên bếp lửa hong ấm người, uống ly cafe nóng thảnh thơi đợi cơm tối. Cơm gia đình vừa ngon vừa ấm cúng. 
Hôm sau thức dậy sớm đi ngắm thác. Vì lại trót dại tin chị Google, mình đã đúng hướng thác mà đi bộ, thế nào mà chị lừa rẽ trái và đi đến check point sang Trung Quốc. Nhưng nhờ thế lại gặp cột mốc biên giới 53 từ thời triều Thanh, dựng năm 1894. Ngay bên cạnh lại có cột mốc mới 835 dựng năm 2001 kế bên, hay ho phết. Ai thích đi ngó nghiêng thì sang cột mốc đi ạ. Xong, mình nhìn thấy check point mà nghĩ là cổng vào thác, định đi đến thì người ở đấy chạy ra xua tay đuổi ngược về. Mình nghĩ quái lại, sao đi ngược về nhỉ, mình nghe tiếng thác rồi mà, không phải lối vào ở kia thì ở đâu nhỉ, sao Google Map lại chỉ là ở đây.
Cột mốc 53
 Loay hoay tìm khắp xung quanh thì thấy không còn lối nào theo hướng những người đó chỉ, may sao ở ngay cột mốc là khu chợ nhỏ, có 1 dì đang dọn hàng bán, hỏi dì đường thì dì bảo ở đây chỉ có cột mốc thôi, thác phải đi ra đường tỉnh 206, cứ đi dọc theo đường đấy sẽ thấy thác. Thiệt thua luôn chị Google, cái thác nằm ngay trục đường chính mà kêu tui rẽ đi như thế. Thì thôi, ít ra cũng thấy được thứ hay ho ít ai biết đến, vẫn vui vẻ quay ra cuốc bộ dưới trời mua lất phất xuống thác. Thác đẹp dễ sợ kiểu như thác Niagara của Canada- Mỹ. Thác Bản GiốcTrung Quốc gọi là cặp thác Đức Thiên-Bản Ước (tiếng Trung德天-板約bính âmDétiān - Bǎnyuē), là một nhóm thác nước nằm trên sông Quây Sơn tại biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc. Nếu nhìn từ phía dưới chân thác, phần thác bên trái và nửa phía tây của thác bên phải thuộc chủ quyền của Việt Nam tại xã Đàm Thủyhuyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng; nửa phía đông của thác bên phải thuộc chủ quyền của Trung Quốc tại thôn Đức Thiên, trấn Thạc Long, huyện Đại Tân, thành phố Sùng Tả của khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây. Thác nước này cách huyện lỵ Trùng Khánh khoảng 20 km về phía đông bắc, cách thủ phủ Nam Ninh của Quảng Tây khoảng 208 km. Thác Bản Giốc bao gồm cả thác chính và phụ với tổng chiều rộng là 208 m.[1] Thác Bản Giốc được chia thành hai phần, phần ở phía Nam gọi là thác Cao, đây là thác phụ vì lượng nước không lớn và hoàn toàn thuộc về Việt Nam. Thác Thấp là thác chính nằm ở phía Bắc trên biên giới Việt Trung. Nghe bảo bên các bác TQ muốn giành cái thác ấy là của các bác, mà giành rồi thì sao ta, không lẽ cấm không cho người VN đến thác. Mỗi năm Việt Nam có khoảng 30.000 người đến thăm Bản Giốc, còn phía Trung Quốc đón gần 1 triệu lượt người. Thác Bản Giốc là thác nước lớn thứ tư thế giới trong các thác nước nằm trên một đường biên giới giữa các quốc gia (Sau thác Iguazu giữa Brasil - Argentinathác Victoria nằm giữa Zambia - Zimbabwe; và thác Niagara giữa Canada và Hoa Kỳ).[2]Tuy nhiên, theo Tân Hoa xã thì thác Bản Giốc là thác xuyên quốc gia lớn thứ hai trên thế giới.[1] Thác Bản Giốc là thác nước tự nhiên lớn nhất khu vực Đông Nam Á.[1][2]
Thác Bản Giốc( thác chính)
 Ngắm nghía và chụp ảnh thỏa thích, lại còn leo lên ngựa chụp hình nữa chứ. Cơ mà không ngờ mình đi chú ngựa của ông bác ở homestay, nhưng lại không nhận ra ông. Trên đường quay ra lại ngắm nghía chọn mua ít quà lưu niệm, mua quà cho cháu gái, mua đồ ăn vặt, rồi ra quán ngồi uống ly cafe, hút điếu thuốc, nói chuyện cùng các du khách khác. Mình gặp 2 anh chị kia đi xe máy từ Saigon ra tận Bắc và lòng vòng miền Bắc luôn. Ngồi nói chuyện giao lưu 1 hồi, thấy đói bụng nên chia tay họ đi về nhà ăn trưa. Thật ra định bụng ghé lên chùa thắp hương mà mua quá nên không vào, thấy tội lỗi quá. Trời mưa, mình lại không mang áo mưa, may cái balo có túi nhựa che mưa cho nó, còn mình thì đội mưa về nhà, mưa lất phất như bụi í, đi bộ ngắm nghía chỗ này 1 tí chỗ kia 1 tí.
Động Ngườm Ngao
Về đến nhà lại xin chị chủ nhà làm mì gói cho ăn. Chị lại ra vườn hái ít rau cải nhà trồng vào làm mì gói rau trứng. Bát mì nóng hỏi, thêm ly trà nóng, ấm lòng rồi đi xem hang Ngườm Ngao. 
Hang động nằm trong 1 quả núi cách thác Bản Giốc 5km, có tổng chiều dài 2144 mét, có 3 cửa chính: Ngườm Ngao, Ngườm Lồm và Bản Thuôn. Trong động có nhiều nhũ đá  măng đá với các hình dạng phong phú đa dạng,  có thạch nhũ hình hoa sen mà mọi người gọi là hoa sen đá, và nhiều nhũ đá hình thù khác nhau lấp lánh tinh thể thủy tinh ạ. "Ngườm Ngao" theo tiếng Tày có nghĩa là động Hổ (Ngườm: động, Ngao: Hổ). Do tương truyền rằng ngày xưa trong động có nhiều hổ dữ sinh sống, chúng thường vào các bản xung quanh để bắt gia súc của dân địa phương. Họ đã đặt bẫy bắt hết được hổ và từ khi hổ ở đây tuyệt chủng thì mọi người được sống yên lành. Ngườm Ngao được phát hiện năm 1921 nhưng được đưa vào khai thác du lịch từ năm 1996. Đây là một trong những địa điểm du lịch chính của tỉnh Cao Bằng.Vào hang một lối, đi hết hang lại ra bằng 1 lối khác. Nghe chị chủ nhà bảo ngày xưa khi Tàu đánh sang, dân bản xứ phải trốn vào hang trú ngụ. Thật ra hang rộng rãi và nhiều ngách, trần cao lắm, đủ chỗ cho cả làng ở luôn í. Ai thích hang nên đi xem nhé. Với mình đâu đâu cũng tìm ẩn bao vẻ đẹp, Việt Nam mình đẹp lắm chứ đi đâu xa xôi. Hoàn thành mục tiêu ở Cao Bằng, dù còn biển hồ cách xa quá chưa đi được nhưng cũng thấy hạnh phúc lắm rồi. 
Về nhà nhàn tản làm lon bia, đốt điếu thuốc, ngắm trời mưa bay bay, đợi cơm tối. Buổi tối hong quần áo giặt hôm qua và xem anh chị chủ nhà làm cơm cho cả nhóm hơn 20 người. Thấy anh chị chuẩn bị hơn 10 món ăn cho cả đoàn đấy và mình 1 cách thần tốc luôn. Mình tắm rửa xong cũng rảnh nên ra ngồi xem anh chị làm thức ăn, tiện tay phụ 1 chút. Thấy anh chị làm món rau dớn rừng xào trứng vịt nhà nhìn thèm nhỏ dãi luôn, nguyên vật liệu toàn tự nhiên nhà nuôi trồng. Mà cái rau dớn có ngoại hình bên ngoài nhìn giống cây dương xỉ nhé. Rau dớn phân bố ở Nhật Bản (Kyushu), Đài Loan, Trung Quốc (An Huy, Phúc Kiến, Quảng Đông, Quảng Tây, Quý Châu, Hải Nam, Hồ Nam, Giang Tây, Tứ Xuyên, Tây Tạng, Vân Nam, Chiết Giang), Ấn Độ, Thái Lan, Lào, Việt Nam, Campuchia, Malaisia, Indonesia, Phillippines, Singapore, Papua New Guinea[1]. Rau này là thức ăn quen thuộc của đồng bào dân tộc Việt Nam đấy. Ăn ngon ghê luôn!
Cơm gia đình ấm áp sau từ anh chị chủ nhà
 Vừa nấu xong dọn lên bàn ăn thì mất điện, cả nhà ăn trong ánh đèn điện thoại, đèn pin, thế quái nào vừa ăn xong buông đũa lại có điện. Người người chè chén, chơi bài, mình lại mang cigar anh trai tặng ra sân đốt và xin chị chủ lon bia uống giải khác. Tiếc trời se se lạnh, mưa nhỏ cả ngày nên nước đọng chảy rả rít nghe vui tai, ngồi hưởng thụ chút yên bình trong sân và viết lách, lại lên kế hoạch lịch trình hôm sau về Hạ Long. Chặn cuối trong hành trình Tây - Đông Bắc trước khi lái con xe nhỏ về Hà Nội. Kỳ nghỉ sắp hết, lại sắp lao vào guồng quay công việc, sự kiện, kiếm tiền nuôi thân và tích góp cho những chuyến đi sau này.
Người người chọn mua nhà, mua xe ; mình chọn đi khám phá và trải nghiệm. Bao năm vất vả lo toan, đến giờ được làm điều mình thích, đi những nơi mình muốn là một hạnh phúc lớn lao. Bước ra khỏi vùng an toàn, dấn thân vào những chuyến đi để tìm thấy bản thân ở đâu đó trong cuộc sống bộn bề. Cuộc sống có gì hối tiếc nữa đâu dù vẫn luôn 1 mình ngược xuôi. Tự hạnh phúc, tự hài lòng.

Monday, February 25, 2019

ROAD TRIP 2019

Buổi sáng thức dậy lúc tờ mờ sáng, thưởng thức bữa sáng ngon miệng của Eco Palm house và xuất hành rời đi lúc 8:30am. Rất may cho mình hôm nay trời quang đãng, chất hành lí lên xe mình lại tiếp tục hành trình dài. Mình chọn Vivi homestay ở Mèo Vạc làm điểm dừng chân kế tiếp. Vì đã ở Đồng Văn lần trước nên chuyến này mình chọn ở Mèo Vạc để trải nghiệm.
ViVi homestay ở Mèo Vạc
 Ý định quay 1 đoạn video khi vượt cổng trời Quản Bạ thất bại vì sương mù, nhưng may thay khi thả đèo xuống trời quang, mình lại có dịp dừng lại ghi dấu kỉ niệm núi đôi. Hình ảnh 2 ngọn núi song đôi giữa thị trấn nhắc mình về bàu thơ "Núi đôi" ngày xưa được học. Bao nhiêu điều đã nghe, đã nhớ giờ được tận mắt nhìn thấy. Nếu không đi thì mọi thứ chỉ là trong lý thuyết, giờ đây được nhìn, được trải nghiệm thực tế là 1 điều may mắn trong đời mình. Dù bắt đầu nhưng chuyến đi khá trễ vào những năm cuối tuổi 20, nhưng không vao giờ là quá muộn để bắt đầu cả. Mỗi lần được nhìn, được ngắm cảnh đẹp khắp nơi, cảm thấy cuộc đời rộng mở và tươi đẹp biết bao nhiêu.
Núi Đôi Quản Bạ
Vượt qua Quản Bạ, mình đến Yên Minh, ở đây có rừng thông khá nổi tiếng. QL4C đoạn Yên Minh là 1 kho báu với mình vì những cây hoa gạo nở hoa đỏ rực. Đẹp nao lòng ! Người người đến Hà Giang vì hoa tam giác mạch. Mình đến vì mùa hoa gạo tháng 2. Nhìn cả cây chỉ có hoa đỏ, và gần như cây nào cũng có 1 hay 2 tổ chim tít trên cao, mình cứ chìm đắm trong màu đỏ ấy. Nhặt hoa, chụp ảnh hoa, bao nhiêu cũng không đủ. QL4C dẫn bọn mình đến cao nguyên đá, trời tờ mờ tối, đường núi khúc khuỷu , sương đêm lạnh buốt nhưng vẫn còn tầm 50km nữa mới đến nơi. Mình hơi lo ngại đường đêm trên núi, nhưng vẫn phải cố lò dò lái xe, bụng thì đói vì không kịp ăn trưa. Lúc thả đèo xuống nhìn thấy đèn sáng choang khắp thị trấn phía chân núi, động lực to lớn dã man. Mặc dù biết đến thị trấn vẫn chưa đến nhà, cố gắng động viên bản thân là thị trấn chỉ cách nhà 5km thôi.
Hoa gạo nở đỏ rực cả cây

Cuối cũng sau bao giá rét, người ê ẩm, bọn mình đến nơi sau 11 giờ lái xe. Nhìn thấy khu nhà du lịch cộng đồng to, lòng vui không thôi. Lạc lối trong khu nhà vì trời tối, không biết chỗ nào mới là homestay của mình. Khu nhà này khá rộng lớn, với rất nhiều hộ riêng lẻ, lòng vòng hỏi thăm mất 1 lúc lâu thì tìm được ngôi nhà giống như trên ảnh ở trang Booking. Cơ mà nhà cửa đóng then cày kín mít, chạy lòng vòng 1 lúc lâu, may sau bạn nhân viên giữ nhà ra mở cửa. Sau khi báo đặt phòng với bạn và nói chuyện điện thoại với anh Sinh chủ nhà. Mình bảo đói nhờ anh làm cơm giúp vì bọn mình vẫn chưa ăn gì từ sau bữa sáng. Do lúc mình đến nơi cũng đã 7:30pm, ở vùng núi này người thường về nhà nghỉ ngơi sớm, và mình thì không kịp đặt bữa tối trước, anh Sinh baorem ăn cơm rau cải, canh và trứng chiên nhé. Trời oi, còn gì bằng, lúc đó đói rụng rời, có thức ăn là quí lắm rồi. Thế là anh quá tử tế, lái xe từ nhà anh trên thị trấn về lại homestay và làm nhanh bữa tối nóng hỏi, thơm phưn phức. Mình tắm gội xong vào là cơm canh đã sẵn sàng. Món ngồng cải ngâm chua do anh tự ủ ăn ngon kinh khủng. Bọn mình ăn sạch sẽ không chừa lại gì luôn. No nê rồi mình soạn đồ 1 tí lên giường ấm áp đánh 1 giấc đến sáng hôm sau.
Bữa sáng được chị Hương, vợ anh chủ nhà xuống tận nơi nấu cho bọn mình ăn. Nạp năng lượng xong là hành trình 45km đi đến Lũng Cú. Đường sáng lại mù sương, chả hiểu sao chuyến này mình đi đến đâu thì sương mù giăng kín lối đến đấy. Hơi sương sáng còn chưa tan bao phủ con đường Hạnh Phúc và đèo Mã Pí Lèng. Để đi cho kịp buổi sáng bọn mình không dừng lại đỉnh đèo. Đến Lũng Cú khi còn vắng thưa người, leo lên điểm cao nhất của cột cờ, phóng tầm mắt 360 độ ra xa...vẫn đẹp như 3 năm trước mình đến.
Hoa đào trên cột cờ Lũng Cú
Rồi vì 1 câu nói của ông anh bảo mình đi trek xuống cột mốc 428 ở biên giới Việt - Trung, mình lại quày quả đi hỏi đường và lái xe vào bản nhỏ sát biên giới. Hỏi đường bọn nhóc trong bản, bị 1 cú lừa ngoạn mục. Bọn nhỏ không dẫn mình đến cột mốc 428 mà dẫn đến 422, xong vòi tiền và không chịu dẫn đi nữa. Thế là mình lại dò dẫm theo các lối mòn mà đi. Dọc đường gặp 1 cô người bản địa, hỏi cô nhưng cô không hiểu, ngôn ngữ cô nói mình mù tịt. Không thể nào diễn tả nỗi cảm giác mình đang ở trên nước nhà mà bất đồng ngôn ngữ...hahaha, cảm giác khá ức chế.  Rồi đi như thế lúc sau lại thấy bản đồ báo mình đang ở địa phận Trung Quốc, điện thoại báo tin nhắn mình rời khỏi lãnh thổ VN và đang ở TQ. Cứ thế men theo lối mòn mình lên đỉnh núi và thấy cột mốc 423, phóng tầm mắt ra xa là ngôi làng nhỏ, phía đỉnh núi bên kia có 1 cột mốc, mình đoán chắc là mốc 421. Sau khi thỏa thích chụp ảnh mình lại leo xuống chỗ để xe máy thì phát hiện bọn nhóc đã lấy trộm mất chai xăng dự phòng của bọn mình. Nhưng lại gặp 2 em bé trai rất dễ thương, em tận tình chỉ mình đường đi mốc 428 và bảo nhiều đường rẽ lắm nhe. Bọn mình lại bắt đầu lại từ đầu, lái xe vào bản lại, đến đúng con dốc mình gặp 2 cậu bé đã lừa mình, đỗ xe ở đấy và nhắm hướng xuống núi mà đi. Cứ đi mãi đi mãi theo lối mòn có sẵn, lạc lối vài lần , quay qua quay lại, thỉnh thoảng gặp người tốt bụng trên núi, họ lại hét to kêu quay đầu lại đi về hướng khác. Chắc do họ nhìn cách ăn mặc và biết mình là khách ở xa muốn đi cột mốc 428. Thật ra không nhiều người đi đến cột mốc này vì đường xa và khó nhọc, nhiều lối mòn chằng chịt, chỉ cần rẽ sai 1 li là đi xa 1 dặm luôn í. Ở đây lại chẳng hề có 1 mũi tên, một dấu hiệu chỉ dẫn nào luôn, mình cứ dò dẫm đi tùm lum hướng luôn, thình thoảng check bản đồ 1 tí, nhung vì là khu vực biên giới lại trên núi cao nên sóng điện thoại cứ lúc có lúc không, khổ lắm luôn í ! 
Cuối cùng sau gần 2 giờ bọn mình cũng tìm đến được cột mốc ấy. Mà phải sau khi đi qua khỏi cột mốc không hề hay biết gì vì nó nằm khuất trong 1 bụi cỏ rậm rạp lắm luôn, may sao có bác nông dân người ở bản trên núi gọi lại bảo nó ở đây mà đi đâu luôn đấy. Mừng quá trời, chen vào bụi cỏ, đến cột mốc, phóng tầm mắt sang bên kia sông Nho Quế. Xa xa trên đỉnh núi bên kia sông thấp thoáng vài ba ngôi nhà. Ngẩn ngơ tự hỏi sao người ta lại chọn sống tít trên ấy nhỉ, có bao giờ họ xuống núi không nhỉ, bao lâu họ xuống núi 1 lần, con cái đi học sao nhỉ, cả đời họ giao tiếp được mấy người nhỉ...vân vân và mây mây...vài chục câu hỏi chạy lẹt xẹt qua đầu mà không biết câu trả lời chính xác. Nhưng riêng mình thì mỗi lần được đi xa, mỗi lần đến những vùng đất mới, hòa mình vào thiên nhiên, xa rời thành phố nhộn nhịp mình thấy bình yên từ trong tâm luôn, cứ muốn lân la ở đấy mãi không thôi. Miên man một hồi, rồi chụp và quay bao nhiêu là ảnh và phim, bụng mình kêu rột rột luôn. Nay là trong balô có mấy thanh ngũ cốc, lôi ra dùng tạm chống đói. Xong, lại lên đường quay về đỉnh núi nơi để xe máy.
Đỉnh núi nơi mình bắt đầu trek xuống cột mốc 428
Rồi đột nhiên nhìn phía xa bên ngọn núi ngay cạnh, lửa cháy khá to và lan nhanh. Thì ra chú người bản địa lúc nãy đốt, chắc chú đốt để làm vụ mùa. Lần đâù nhìn thấy cảnh rừng cháy như thế, xa tận bên này mình vẫn nghe tiếng lửa cháy lách tách. Đường về khá vất vả vì nắng gay gắt, dốc lên thẳng đứng. Đường đi làm mình nhớ đường đi Everest ghê luôn, giống y hệt, vừa nắng, vừa đá sỏi, gió thì lạnh buốt. Vất vả leo lên, vừa thở dốc, vừa mỏi chân, lên lại được đỉnh núi lúc 14:30, bụng đói rã rời, mình quyết định về phố cổ Đồng Văn nghỉ và dùng bữa trưa muộn. Duyên thế nào mà mình lại vào đúng chỗ đã ở 3 năm trước để ăn trưa, bát mì gói rau trứng mà tưởng như món ăn cao cấp, ngon kinh khủng. Làm thêm tách cà phê, rồi kéo hơi thuốc cay cay, ngẫm nghĩ về chuyến đi đã được một nửa thời gian.
Sông Nho Quế nhìn từ đèo Mã Pí Lèng
Nghỉ ngơi 1 lúc bọn mình lái xe về lại Mèo Vạc, đến đỉnh đèo Mã Pí Lèng dừng lại ngắm nghía làm vài tấm ảnh. Xong, thẳng tiến về nhà có cơm canh anh Sinh làm vì hôm nay mình đã nhớ mà đặt anh trước. Hôm nay anh bảo uống cùng anh chén rượu nhé, mình dạ và nghĩ chắc 1 -2 ly gì thôi. Ai ngờ, uống hết 3 chai nước suối loại 500ml. Sáng ra còn cả chặng đường dài 260km lên Cao Bằng qua Quảng Uyên, Trùng Khánh đến thác Bản Giốc ở Đàm Thủy. Cơ mà ngồi uống rượu nói chuyện với anh vui lắm, anh thân thiết, nhiệt tình ghê. Còn mời mình hôm sau ra ăn sáng ngoài nhà anh trước lúc  rời đi. Nói bao nhiêu là chuyện từ ngôi làng du lịch này, ngôi nhà to anh có, công việc và tâm huyết của anh dành cho phát triển quê hương. Hai anh em cứ vừa ngồi nói chuyện vừa uống đến tối mịt. Anh về và không quên dặn lại mình và cậu bạn sáng nhớ ra nhà anh ăn nhé.

Bữa tối đặc biết do chính tay anh chủ nhà nấu

Nhà riêng của anh chị chủ homestay
Vậy nên sáng 7am bọn mình lái xe vào lại thị trấn, ghé thăm nhà anh và ăn sáng. Anh bận đi làm nên không nói chuyện lâu, chị ở nhà nấu mì nước cho bọn mình ăn. Chỉ là mì gói nấu cùng rau đậu Hà Lan và trứng chiên, mà sao mình cứ thây ngon kinh khủng. Ăn no, thanh toán tiền trọ cho chị, nói chuyện 1 lúc bọn mình xin phép rời đi cho kịp hành trình lên thác Bản Giốc.
Kết thúc 2 hôm ở Hà Giang với những trải nghiệm mới, gặp những con người mới, tạo thêm nhiều quan hệ thân hữu mới. Vui !



Friday, February 22, 2019

ROAD TRIP 2019

Sáng thứ hai, 11/2/2019, ngày thứ khi mọi người chuẩn bị đi làm sau năm mới, mình thức lúc 6am chuẩn bị hành lí lên đường sang Sapa. Hôm nay sẽ là hành trình dài 322km từ Mộc Châu đến Eco Palm house Sapa. Nếu theo đúng kế hoạch mình định ra thì bọn mình sẽ mất khoản 8-9 tiếng, nhưng làm gì có chuyện đúng y như kế hoạch nhỉ !?
Đúng 7am, bọn mình xuất phát khỏi Mộc Châu, lịch trình của bọn mình sẽ đi qua Yên Châu- Mai Sơn- Mường La- Than Uyên- Tân Uyên- rồi đi QL4D qua đèo Ô Quy Hồ lên Sapa. Nói chung mọi thứ bình yên, 8:30am bọn mình dừng lại ăn sáng ở Yên Châu lấy sức đi tiếp. Từ Yên Châu đi đến bảng chào vào huyện Mai Sơn là có ngã ba Cò Nòi, có con đường nhỏ rẽ vào QL37, thay vì đi thẳng QL6 ngang qua tp.Sơn La rồi mới vào QL32 để đi QL4D.
Hồ nước ở Mường La
 Nói chung con đường này vắng xe, không có xe tải, không xe bus, không tourist,  chỉ có bọn mình và người bản xứ. Vừa rẽ vào là đồi mía nối tiếp đồi mía, có đồi đang thu hoạch, mỗi đồi đẹp 1 vẻ. Vì trước giờ thấy nhiều loại đồi khác nhau như chè, bắp, chuối...v.v...nhưng đây là lần đầu tiên thấy đồi mía, nhìn cũng thích mắt lắm. Đường không to nhưng chất lượng tốt, xe chạy bon bon, vận tốc trung bình bọn mình chạy là 60-70km/h, nhiều đoạn đường vắng và tốt còn lên đến 80km/h, đoạn nào nhiều cua hoặc đường xấu thì chạy tầm 40-50km/h. Cứ vừa chạy vừa ngắm cảnh, đoạn nào thích thì dừng lại chụp ảnh. Sang đến Mường La thì không còn những đồi mía nữa mà thay vào đó là hồ nước xanh thẳm yên bình, ven bờ cỏ lau bay phất phới, chỉ nhìn thôi đã thấy nên thơ. Mình cứ chạy 1 đoạn lại dừng chụp ảnh 1 loạt, vài trăm mét lại dừng, vì cái hồ rất to, mỗi góc khác nhau lại cho 1 vẻ đẹp khác. Chạy hết gần như 1 vòng cái hồ ấy bọn mình đến 1 đoạn suối to nhưng chỉ còn trơ lại đá. Mình thấy khá lạ mắt và cũng tò mò, con đường thì cứ men ngược hướng suối đá đó thì đến đập thủy điện Huội Quảng-Than Uyên. Lần đầu tiên trong đời được thấy và đến gần 1 đập thủy điện hoàn chỉnh vậy luôn. Với mình nó nhìn hoành tráng ghê lắm, nhìn dòng suối khô cạn bên này đập thì nghỉ đến phía bên kia là 1 cái hồ chứa nước to lớn nhường nào. Rồi lại nghĩ đến cái hồ xanh biếc vừa đi qua, thì ra đó chỉ là hồ xả lũ, hồ xả lũ thôi mà to và đẹp vậy rồi. Lại chụp 1 đống hình nữa rồi mới di chuyển tiếp sang phía bên kia để ngắm nhìn sự sống sau bức tường to ấy. Hồ nước to, ven hồ nhà cửa rải rác, càng đi càng thấy nhiều nhà hơn. 
Ruộng lúa nước ở hồ thủy điện Huổi Quảng
   Rồi bản làng, ruộng bậc thang xanh mướt xuất hiện, mình cố gắng thu hết vào tầm mắt và tận hưởng vẻ đẹp đó. Hình ảnh ghi lại, lời nói viết ra cũng không thể nào diễn tả hết vẻ đẹp bình dị mà nao lòng này. Cứ chạy 1 đoạn mình lại dừng để ghi lại vẻ đẹp ở các góc khác nhau. Hồ nước vẫn tiếp tục trải dài lên nữa, mình vẫn tiếp tục hướng đường đã định mà đi, càng đi càng đẹp. Thung lũng, bản làng, ruộng bậc thang trả dài ra đẹp không gì tả nổi. Con đường vắt ngang thung lũng, 2 bên ruộng bậc thang đang vào vụ cấy, xanh non mươn mướt, xa xa từng tốp người cấy lúa. Hình ảnh thật nhưng lại làm mình liên tưởng đến những bài học, những câu chuyện, những bức tranh đã được nghe, được thấy qua...thích thú vô cùng. Cứ tự nhủ là con đường này quá xứng đáng để đi, các cung đường đèo quanh co uốn lượn chạy sướng tay, ôm cua thích thua, cảnh thì đẹp như tranh. 
Bản làng, ruộng lúa đẹp níu chân

  Vừa vào Mai Sơn được một đoạn xe cậu bạn tuột xích. Thế là mình phải quay lại tìm hắn, sau đó chạy đi tìm chỗ sửa, may cho bọn mình là ngay khu chợ nhỏ có một cửa hàng mở cửa. Lãng phí mất khoản 1 giờ đồng hồ để thay xích mới cho cậu bạn, bọn mình lại tiếp tục lên đường. Thật sự mình khá bực mình vì cậu bạn không nghe lời mình khuyên. Mình đã bảo nên mang xe đi kiểm tra và vào nhớt cho xích trước khi đi đường xa. Thế mà hắn không nghe, để xảy ra sự cố, làm mất thời gian vì đường đi khá xa. Rồi còn kiểu định ngồi đấy tự mình sửa. Thật là đi cùng bạn thì nên teamwork chứ người kiểu không kinh nghiệm còn thích thể hiện theo ý mình thì quá mệt. Mình thuộc loại tính nóng nhưng lúc gần đây lại khá trầm tĩnh, chẳng muốn đôi co mấy nên nhẹ nhàng cho qua.

Eco Palm house Sapa
Chặn đường suông sẻ cho đến khi vào QL4E, vừa lên đỉnh đèo Ô Quy Hồ thì mây mù kéo đến. Lần mò chạy trong sương và bóng đêm, con đường quen thuộc từ thị trấn Sapa về Tả Văn đang sửa chữa nên khá xấu. Hơi vất vả nhưng cuối cùng bọn mình cũng đến nơi sau 11 giờ 30 phút lái xe, mệt rã rời nhưng căn phòng là một sự đáp trả cứng đáng. Lần này mình ở Sapa eco palm house, một nơi gần gũi, dễ thương, bungalow phóng tầm nhìn xuống thung lũng Tả Văn-Lao Chải. 

Hôm sau, trời mù mịt sương , mình quyết định không lái xe mà đi bộ xuống bản, thăm thú dòng suối mờ trong sương , ăn lẩu cá tầm, uống cafe nóng. Nhẹ nhàng thưởng thức cảnh đẹp và không khí se se lạnh vì sương. Đi thăm 2 bản làng mọi ngóc ngách cả ngày và về đến nơi ở khi trời tờ mờ tối... Uống vài lon bia ngắm nghía chiều buông trong sương...Kế hoạch đi cáp treo lên Fansipan ngắm cảnh không thực hiện được vì sương mù dày đặc, nhưng cũng có cái hay khi nhàn tản du ngoạn ở đây. Dù đã đến Sapa 4 lần vào những mùa khác nhau, nhưng chưa bao giờ thấy đủ với vẻ đẹp núi rừng nơ đây. Ngày trôi qua nhanh trong êm đềm, hôm sau mình có cả chặng đường dài 369km từ đây lên Mèo Vạc- Hà Giang.
Bản Tả Văn trong sương sớm

Bản Tả Văn đáy mờ trong sương


Thursday, February 21, 2019

ROAD TRIP 2019

Cứ mỗi năm Tết đến là mình nôn nao đi du lịch. Có năm đi từ trước Tết mẹ than thở ngày gia đình sum hợp mà thiếu vắng mình, nên từ sau đó mình về quê ăn Tết cùng gia đình đến hết mùng 3, mùng 4 xuất hành đi khám phá đó đây. Năm nay quyết định làm chuyến đi bằng xe máy từ Hà Nội, lên Mộc Châu, Sapa, Hà Giang, thác Bản Giốc và Vịnh Hạ Long.
Sáng mùng 4 mình bay chuyến sớm ra Hà Nội, đợi cậu bạn bay từ Đức về, 2 đứa vác đồ về khách sạn. Câu chuyện tìm đồ ăn sáng mùng 4 ở Hanoi gian nan vô cùng vì các hàng quán vẫn chưa mở cửa lại. Sau khi gọi cầu cứu các anh em thì quyết định đi ra Tống Duy Tân, may sau đi được 1 đoạn gặp hàng mì Tàu, vào ăn luôn, đói quá kén chọn gì nữa.
Sau chọn được chỗ thuê xe bên Viettrails (0966902333) ở Ngọc Thụy...Anh chủ nhiệt tình, tận tâm ; xe ổn và chắc chắn. Thế là xong nhiệm vụ mùng 4. Trên đường lái xe về lại khách sạn, bọn mình chạy qua cây cầu sắc huyền thoại lúc sunset, đẹp nao lòng. Ai đến Hanoi có thời gian nhớ ra đấy chụp ảnh sunset đi ạ.
Chặng đường đầu tiên của bọn mình là từ Hanoi chạy lên Mộc Châu, 182km đường. Bọn mình khởi hành khá muộn, khoản 9:30am. Cả cung đường mình thích nhất đoạn vượt đèo ở Mai Châu, đường đẹp nhìn xuống bản làng trải dài dưới thung lũng. Những ngôi nhà lấp đó dưới vườn mơ, vườn mận. Theo đúng lý mình sẽ tiếp tục chạy đường quốc lộ cho đến cổng chào Môc Châu, bỗng dưng Google bảo rẽ vào Vân Hồ đi đường QL6 cũ, mình nghĩ không lẽ đường tắt, thôi cứ theo thử xem sao. Cung đường lần đầu đi, cảnh đẹp của những đồi chè nối tiếp nhau, thung lũng cũng đầy chè. Đường đi hơi vất vả do mặt đường khá xấu. Theo định hướng của mình thì đến QL43 phải rẽ trái để về lại trục đường chính, mà mẹ GG kêu rẽ phải hướng Phà Vạn Yên...cú lừa ngoạn mục, tui quyết định tự đi theo trí nhớ chứ kg tin GG đoạn này...thế là ra đường chính, rẽ tắt qua đường Tiên Tiến về lại QL6 là tui nhận ra con đường thân quen trong thị trấn nông trường Mộc Châu. Chặng đường dự kiến có 182km mà cuối cùng đi ra hơn 200km. Hơi ê mông nhưng lạc vào cung đường này cũng đẹp lắm nên mình thấy vẫn vui vẻ.
Một thung lũng xanh mướt ở Mai Chau

Lúc gọi chị chủ ecolodge để check lại location chị bảo ngay hẻm vào MC Arena village. Hời ơi, còn j mừng hơn, đáng lẽ tui ở Arena đó, mà lo chơi Tết quên book phòng nên sold out cả, book chỗ khác thế mà lại trúng khu tui thích. Phòng nhỏ gọn, xinh xinh, view ra đồi chè thích lắm ạ. Mọi người lên MC ở thì mình reccommend 3 chỗ này.
view từ phòng ngủ ở Sunrise ecolodge Mộc Châu

MC Sunrise ecolodge là chỗ mình ở, 2 đêm giá tầm 1 triệu à, mình đặt 1 con gà nấu cháo thêm rau luộc mà có 350k ( con gà thì to vật vã, mình và đứa bạn ăn mỗi đứa 1 cái đùi là kg ăn nổi nữa, bỏ thì tiếc, ăn thì kg vô ). MC Arena village thì kế bên, cũng năm trên đồi chè đẹp lắm ạ, có cái phòng bằng container nhiều màu sắc, bao các bạn chụp hình sống ảo nhé, xung quanh có trồng rau, hoa tam giác mạch, có vườn mận nữa. Ngoài ra có 1 địa điểm mới của cô bé mình vừa quen mở, Fairy house MC, nằm ở khu rừng Thông Bản Áng nhé. Chỗ này đẹp như 1 ngôi nhà cổ tích í, nhiều bungalow xinh lắm ạ, dream catcher và các dây đèn xinh xinh lơ lửng khắp nơi ạ. Thức ăn có lẩu hoặc nướng ngon lắm luôn. Các góc sống ảo thì khỏi chê luôn. Thêm 1 điểm cộng là ở đây ngay kế rừng thông, chỗ này view sunset đẹp lắm nhá, nếu ở đây thì đừng bỏ lỡ ạ, tầm 5pm đến đó là đẹp nè, rồi xong đi vào vườn dâu Chimi luôn nhé, vườn xinh lắm, nhiều hoa đẹp lắm ạ. Ngoài 3 chỗ này thì hôm đi thung lũng Mu Náu, mình có thấy 1 homestay có bungalow ở lưng chừng núi khá đẹp, view xuống khu vườn mận, có mấy cái phòng kiểu hobbit house nữa. Mình chưa ở nhưng nhìn xinh lắm. Nhưng mà ở đấy phải đi xe ôm lên nếu mà ngại đi bộ, đường dốc thẳng đứng luôn ạ.
Bữa tối ở Sunrise ecolodge

Ở Mộc Châu mọi người có thể đi thác Dải Yếm, cũng khá đẹp. Đợt này mình đi thác hơi ít nước 1 tẹo , và người ta đã xây dựng nhiều công trình phụ xung quanh thác. Ba năm trước mình đi thì vào tháng 5 nên nước nhiều hơn và còn khá hoang sơ. Nói chung chặn đi thác thì rất nhẹ nhàng ạ, buổi chiều rảnh tầm 1 tiếng là đi được nhé.
Fairyhouse Mộc Châu

Mu Náu Valley

Sẵn thì nói luôn về thung lũng Mu Náu, nên đi các bạn ạ. Đi tầm tuần thứ 3, thứ 4 của tháng 1 nhé, hoa mơ hoa mận nở trắng trời luôn í. Mình đi trễ nên cây đã ra lộc nhưng vẫn còn sót lại hoa trắng lác đác mà đã làm rung động lòng người rồi. Lên được đấy mọi người đi xe ôm ạ, mình thuộc thể loại thích lao động chân tay và hành xác nên lôi cậu bạn đi bộ...ở đây bình yên lắm ạ ! Vườn mận nối tiếp vườn mận, thỉnh thoảng có nhà trồng giàn chanh leo, cái cổng gỗ đơn sơ mà nhìn nên thơ dã man luôn. Cứ đi qua hết thung lũng này sẽ vào một ngỏ nhỏ xuyên rừng, đi sâu vào lại có cả 1 vườn mận to nằm lọt thỏm trong khu rừng với những cây cao to. Lối đi be bé, ngôi nhà nhỏ lấp ló sau rặng cây...tự nhiên mình ước có khu đất và ngôi nhà xinh xinh giữa rừng cây như vậy :). Sau khi suýt xoa, mê đắm và chụp bao nhiêu là hình, bọn mình lại theo lối mòn nhỏ tiếng sâu vào rừng. Đang đi phát hiện đói quá, lại sắp hết nước nên bọn mình dừng lại và quay về. Thung lũng Mu Náu, yên bình, không có nhiều du khách biết đến, ít có người đi bộ lên, người đi xe ôm lên cũng kg nhiều vì đường dốc lắm, đi xe chắc còn ghê hơn đi bộ. Đi bộ có thể vừa đi vừa ngắm cảnh ạ. Ai lên MC nhớ thăm thung lũng nhé.
Cùng ngày đi thung lũng, chiều hôm ấy bọn mình đi thăm Ngũ động bản Ôn. Do không phải chở hành lí nên những lúc di chuyển ở đây bọn mình đi chung 1 xe máy. Cậu bạn là dân mê xe môtô và chuyên lái xe môtô bên Đức, nhưng sang đây đi xe với hắn mới thấy hắn gà dã man hahaha. Mình hỏi mày hiểu cách chạy xe này hết chưa, hắn kêu ok rồi, mình còn dặn thêm nếu lên dốc, xuống dốc thì nhớ trả số thế nào các kiểu. Xong, hắn chở mình lên con dốc ở đầu ngõ nơi ở, xe chạy è è muốn lên không nổi, mình nói nhẹ nhàng: ê, sao mày kg về số 1 chạy cho dễ, dốc này chứ dốc cao là nó tuột đấy; hắn kêu thôi, cần gì số 1...uầy, thôi tui im, cãi nhau làm j cho mệt.

đường đi bộ vào hang khá bé nhưng dễ đi ạ

Hành trình đi cũng nhẹ nhàng, đi từ QL43 rồi theo hướng đồi chè trái tim mà đi, vì sẽ đi ngang đấy. Nghe mấy chị trong bản Ôn bảo là ngày xưa người Đài Loan sang thuê đất làm chè, họ không trồng thẳng được nên trồng hàng nương theo địa hình các quả đồi. Về sau mọi người chụp ảnh phát hiện ra hình trái tim nên thành ra " Đồi chè trái tim" , người vào chụp ảnh đông nghìn nghịt nên mình không ghé qua mà đi luôn vào bản Ôn.  Đường vào bản là đường bêtông to khá dễ chạy, chỉ có 2 km cuối là đường bé bằng 1 chiếc xe máy chạy thôi, 1 bên vách núi, rừng cây, 1 bên vực. Vì nghĩ cậu bạn là dân chuyên lái môtô nên chắc không sao đâu, giao mạng cho hắn. Mạ ơi, sai lầm ! Ở Đức có thể bạn giỏi, về VN bạn không là cái đinh gì, bạn thua cả con gái như mình, lại còn khó bảo. Con đường bé tí, dốc thì cao, để số 2 leo, gần hết dốc cái xe leo kg nổi, tui nghi quá nhảy xuống, rách quần, bầm chân để giúp bạn đẩy xe lên. Xong hỏi hắn kg để số 1 chạy hả, hắn nhấn cái cộc sang số 1 rồi kêu có mà. Mạ ơi, tui thấy số 2 rồi mà hắn mở to mắt nói xạo. Vừa buồn cười cách hắn trả số và trả lời tui, vừa tức. Lại thôi, cho qua, vì lười nói. Rồi thì 2km đường mòn nhỏ cũng qua trong yên lặng và sống sót. Gửi xe lại và trek vào hang 4 trước.
Hang Mẫu Mẹ
Hang 4 có anh giữ cửa chơi nhạc vinahouse đùng đùng, mình đến anh đang ngồi cắn hạt dưa bảo đợi anh bật máy phát điện rồi vào. Xong anh dẫn mình vào, giới thiệu từng ngóc ngách, hình tượng, ý nghĩa. Hang sâu khoảng 100m và được các bác thợ săn bản địa phát hiện từ rất lâu trước đây nhưng chỉ được khai thác cho tham quan vào năm 2007. Nghe anh bảo là do dân ở bản tự đầu tư, khai thác và quản lý, nhà nước chưa làm gì hết. Nghe bảo sang năm nhà nước sẽ đầu tư vào xây dựng và quản lý. Hơi buồn là hang bị các bạn vẽ bậy nhiều và bẻ gãy các nhũ đá mất. Hang đẹp và cấu trúc gần giống như Phong Nha và một số hang khác ở Quảng Bình í. Mong là sẽ được tu sửa và bảo tồn tốt hơn vì anh bảo có lúc phát hiện người mang thạch nhũ ra anh giữ lại mong khi thi công có thể nối ghép lại.
Sau khi nói chuyện hỏi thăm anh thì mình sang hang 3, còn gọi là hang Mẫu mẹ vì những hình ảnh, vật thể trong hang thể hiện những việc, vật, cuộc sống thật bên ngoài. Anh Lương, người giữ gìn, chăm sóc và khai thác và quản lý hang có vẻ hiền và tâm quyết với hang lắm. Hang này được giữ gìn khá tốt, không bị vẽ bậy, không bị bẻ gãy nhũ đá. Cấu trúc hang khác hơn một chút, có nhiều sình lầy hơn, không cao thấp lên xuống như hang 4 mà thoai thoải và sâu khoảng 300m. Trong hang có nhiều hình động vật như voi, vịt, rùa ; có hình vợ chồng, gia đình, em bé được rùa chở, có ruộng bậc thang, có cối chày và nhiều đồ dùng hàng ngày nữa. Ngoài ra còn có thạch nhũ gõ lên như tiếng chiên trống và đàn của người dân tộc. Anh còn bảo vì mình đến là mùa khô, nếu đến vào mùa nước sẽ thấy chú rùa chở e bé sang sông về với cha mẹ. Mình đã đi tham quan rất nhiều hang động nhưng đặc biệt yêu thích hang động này vì sự khác lạ trong hang cũng như sự tận tình và nhiệt huyết của người giữ hang này. 

Sau khi thăm hang mình có ngồi nói chuyện với anh Lương một lúc, anh bảo anh là người dân tộc Thái, ở bản Ôn đa phần là người Thái. Anh bảo người Thái có thói quen ăn Tết đến ngày 15 tháng 1 âm lịch. Anh đang ăn tiệc Tết thì được gọi đến để chạy máy phát điện phục vụ khách tham quan. Do các hang ở đây là tự khai thác nên họ tự đầu tư máy phát điện để phục vụ khách. Mỗi ngày xong việc anh phải vào hang tháo hết các bóng đèn về nhà cất và hôm sau lại mang vào hang gắn lại. Anh bảo để lại sẽ có người vào lấy cấp. Mọi thứ còn khá thô sơ nên hang vẫn giữ được vẻ nguyên sơ của nó. Mọi người ai có dịp đi Mộc Châu nhớ đến  thăm hang nhe, nhưng nhớ giúp họ giữ gìn nhé.
Hành trình ngày thứ 2 ở Mộc Châu kết thúc bằng sự mãn nhãn của mình và con người dễ thương ở Mộc Châu. Hành trình Mộc Châu sẽ trọn vẹn hơn nếu mình được lên đỉnh Pha Luông. Nghe bạn Linh chủ Fairy house bảo gần đây mới mở cho khách lên núi lại vì khu này là khu nhạy cảm về drug, biên giới Việt-Lào mà, gần khu Tam giác vàng nữa. Nhưng cậu bạn là người nước ngoài không được đi nên mình lại hoãn lần 2, lại lỗi hẹn cùng Pha Luông. Hẹn ngày trở lại sẽ chinh phục đỉnh núi này.
Tạm biệt Mộc Châu, sáng hôm sau mình lái xe máy 322km từ Mộc Châu lên Sapa.

Friday, November 9, 2018

EVEREST BASE CAMP- HÀNH TRÌNH CHƯA TRỌN VẸN


Mình thích di chuyển, hay nói đúng hơn là thích cảm giác đi đến những nơi xa lạ, khám phá những vùng đất mới, gặp những con người xa lạ, ăn những món chưa nghe, chưa thấy bao giờ. Thích cái cảm giác không ai biết mình là ai nhưng vẫn rất chân thành và nhiệt tình đối đãi với nhau. Mình nhớ Nepal, thèm đi Nepal, thèm đi đến vùng đất đặc biệt đó, thích vẻ đẹp thiên nhiên hùng vĩ , khắc nghiệt ở đấy.

Có một ngày tháng mười, đang ngồi ở công ty cũ làm việc, bất chợt có ý nghĩ thôi thúc mình muốn đi leo Everest. Thế là bỏ ra mấy tiếng ngồi tìm tòi thông tin, lộ trình, cách thức đi lại, chi phí các kiểu. Vốn hẹn đi cùng anh bạn thân bên Đức nhưng anh ấy bận lịch không đi được, mình định đi một mình luôn, nhưng nghĩ lại thì muốn đi với một người bạn để chia sẻ khoảnh khắc đặc biệt. Thế  là nghĩ ngay đến nhỏ bạn thân, trong đám bạn mình, con gái chỉ có nó là có thể đi trèo đèo lội suối cùng mình nổi, còn lại mọi người hay đi du lịch nghĩ dưỡng là chính. Chỉ có con điên như mình chuyên bỏ tiền đi hành xác.

Vậy là mình nhấc điện thoại gọi nó. " Alo, Hương à, đi Everest Base Camp với tao không, Tết này nè, đi tầm 16 ngày, sáng sớm ngày mùng 4 Tết đi". Nó hỏi: " Chi phí full chuyến bao nhiêu tiền?" Mình: " Tầm 60 triệu"... Nó im lặng một lúc bảo mình nhắn số tài khoản đi, nó chuyển tiền. Thế là chốt, mình lên plan, check vé, book hết tất cả các thứ, gửi nó lịch trình, chi tiết hành lí cần mang theo, nó chỉ việc vác thân đi. Nó bảo đi du lịch với mình thì nó không cần làm gì, cứ trả tiền rồi vác xác đi. Mình thì bảo tao có phải người yêu mày đâu mà sao đi chơi tao phải lo hết í nhỉ : nó chỉ cười hì hì bảo thế mày nghĩ mày dám giao cho tao lo à. Mình nghĩ con điên này nói đúng thật, mình không tin tưởng cái đứa bản đồ đọc không xong, đường thì không nhớ, cứ ngờ ngệch gà mờ. Đi du lịch bao lần với nó, phát hiện nó là một đứa không well-planned gì cả, hay chọc mình nổi điên. Nhưng mình chửi nó cứ cười hì hì, cũng chỉ có nó đi du lịch điên khùng với mình nổi .

Vậy là xong, mình về quê ăn Tết cùng gia đình, chiều mùng 3 Tết, bắt xe lên Sài Gòn, rạng sáng ngày mùng 4 , hai đứa lê xác ra sân bay. Ngồi máy bay tầm 3 tiếng đến Malaysia, vất vưởng ở sân bay tầm 7-8 tiếng thì đến giờ bay chuyến kế tiếp sang Kathmandu-Nepal. Do con điên bạn mình lề mề mà 2 đứa suýt trễ mất chuyến bay này, mình mặt mày cau có chửi rủa nó. Cuối cùng 2 đứa cũng yên vị ngồi trên máy bay, mất tầm 4-5 tiếng gì đấy để đến Nepal. Mình có thói quen cứ lên máy bay là ngủ được ngay nên dù có bay đi tận châu Âu, châu Mỹ mình cứ gọi là khỏe re, đến nơi là có thể lập tức xông pha đi chơi các kiểu. Nói chung về khoản dịch chuyển này mình thừa nhận là mình khá may mắn. Riêng con bạn thì khổ rồi, đến nơi bọn mình có tài xế và hướng dẫn ra tận sân bay đón về, con bạn ngồi trên xe im như thóc, mình quên mất nó say tàu xe. Đường sá ở Kathmandu bụi mịt trời mà nó đòi mở cửa, mình thì cứ loi nhoi bụi lắm, đóng của đi, nó thì đóng là tao ói, thiệt sự mệt mỏi với nó luôn haha. Đến khách sạn, check in xong, ăn trưa, nói chuyện với anh hướng dẫn về lịch trình hôm sau rồi hẹn nhau giờ đi ăn tối. Xong, buổi chiều là thời gian tự do của hai đứa nên bọn mình nghỉ ngơi một tí, chủ yếu là cho con bạn mình nghỉ vì nó say xe nên mệt.

Tối, anh hướng dẫn đến đón đi ăn tối , uống chai bia đầu tiên ở Nepal, bia Everest, thấy ngon xuất sắc mặt dù 3 ngày Tết ăn nhậu muốn bội thực luôn rồi. Hôm đầu nhẹ nhàng dưỡng sức 4am thức dậy ra sân bay để hành quân lên EBC. Sáng được khách sạn phát cho phần ăn sáng nhỏ nhỏ xinh xinh gồm 1 quả táo, 1 quả trứng, 2 lát bánh mì và 1 chai nước suối. Ra sân bay check in một  cách thủ công như chưa từng được thủ công. Xếp hàng lôi thôi, cân hành lí kiểu kì quặc, quầy check in thì khỏi nói, nhìn như cái quầy bán cà phê lề đường ở Việt Nam. Đến khoản soi hành lí cũng vô cùng thủ công, nói chung là còn thua một sân bay nghèo nàn, vùng sâu vùng xa nhất của Việt Nam luôn í. Đúng là đi xa mới thấy được nhũng điều chưa thấy, những điều có tưởng tượng cũng không nghĩ ra nổi; có như vậy mới thấy biết ơn và bớt chê khen những thứ mình đang có, đất nước mình đang sống.


Câu chuyện ngồi chờ ở sân bay bay Kathmandu là câu chuyện dài tập; đã nghe nói là thời tiết ở đây xấu và thay đổi thất thường, chuyện chậm chuyến , hủy chuyến là chuyện thường ngày ở đây. Do vậy nên dù bị hoãn chuyến từ 5am cho đến 12pm mình vẫn không có gì làm lạ, cứ nghĩ là dù trễ vẫn sẽ đi đến nơi cần đến. Ấy vậy mà đợi mãi đến 2pm và nhận được thông báo là tất cả các chuyến bay lên sân bay Lukla trên núi hôm nay hủy hết. Thế là bọn mình cùng anh hướng dẫn lót tót tha hành lí về lại khách sạn. Tạm biệt anh hướng dẫn và hẹn lịch ngày sau lại ra sân bay, 2 đứa lại rảnh tiếp nên quyết định đi ăn trưa và thăm thú thủ đô Kathmandu 1 tí. Hai dứa đi ngắm phố sá, tham quan các của hiệu nhiều màu sắc, chọn mua vài món quà lưu niệm, rồi lại đi ăn. Đêm thứ hai ở Kathmandu vẫn trôi qua rất nhẹ nhàng vì lo nghĩ cho chặng đường dài phía trước. Hôm sau lại như hôm trước, lại thức dậy sớm và lục đục kéo ra sân bay, lại check in, lại đợi. Mãi đến tầm 12pm, cuối cùng bọn mình cũng được gọi để ra máy bay. Hớn hở đi xếp hàng, hớn hở lên xe buýt chạy ra khu máy bay dừng, nhưng mãi vẫn ngồi trên buýt chứ không được rời khỏi và lên máy bay. Ở đây mình nhìn thấy toàn những chiếc máy bay cánh quạt kiểu cũ, bé tí ti, mỗi chiếc có sức chứa tầm 15 đến 20 người. hành lí được vận chuyển bằng chiếc xe ba gác nhỏ kéo tay, mình nhìn mà lè lưỡi nghĩ: " Việt Nam vẫn còn sướng chán Vi à, sau này sống không được chê khen, than vãn nữa nhé". Thế nhưng ngồi trên buýt đợi mãi tận hơn 30 phút vẫn chưa được lên máy bay làm mình hơi chột dạ. Mỏi mòn thêm tầm 15 phút nữa mới thấy chiếc máy bay của hãng mình xuất hiện, nhìn nó là chiếc bèo nhất, cũ nhất trong đống máy bay cũ dừng ở đây mình càng thêm lo. Thôi thì cũng xong, cũng đến lúc được lên máy bay, cũng được ngồi yên vị, được phát 1 mẩu kẹo nhai và 2 miếng bông gòn để nhét tai chống ồn...hahaha, mình nhìn 2 miếng bông gòn thầm nghĩ, ôi mẹ ơi, là bông gòn y tế. Cuối cùng máy bay cũng cất cánh, khỏi cần phải nói mình vui và hào hứng đến thế nào, thích thú nhìn thành phố đần dần thu nhỏ lại dưới chân mình. Nhưng quay sang con bạn thấy nó mắt nhắm tịt , hai tay ghì chặc lấy ghế ngồi, nó sợ hahaha. Chuyến bay của bọn mình tầm 30 phút sẽ đến Lukla. Bay được 20 phút thấy 2 anh phi công có vẻ căng thẳng, lật sách hướng dẫn sử dụng liên tục. Mà lúc này mình đang bay ngang dãy Himalaya đẹp và hùng vĩ vô cùng, mình cố gắng nhìn, thu vào tầm mắt mọi thứ, ghi nhớ vẻ đẹp ở từng góc máy bay đi qua, cất tiếng gọi nhỏ bạn cùng ngắm, lấy điện thoại ra quay quay, chụp chụp các kiểu. Nhưng mà không khí trong khoang có vẻ khác lạ, mọi người có vẻ căng thẳng, sao í nhỉ, mình chợt nghĩ. Rồi thấy chị tiếp viên theo lời 2 anh phi công mang cái túi to của 2 anh lên khoang lái. Gọi là khoang lái cho nghe cho sang chứ thật ra cũng chỉ ngăn cách với khoang hành khách bằng 1 tấm rèm mỏng mà 2 anh phi công còn không thèm kéo lại. Mình lại thấy 2 anh giở đủ loại sách ra xem, ngày càng có vẻ nghiêm trọng hơn. Cuối cùng mình mới biết là 1 động cơ của máy bay có vấn đề, đã ngưng hoạt động được 1 lúc và 2 anh đang cố  sửa. Một lúc sau thì được thông báo máy bay sẽ không đáp ở Lukla mà sẽ quay về Kathmandu. Ôi trời, đã có thể nhìn thấy sân bay ở phía xa mà phải quay lại xuất phát điểm, khỏi phải nói cảm giác của mình hụt hẫng thế nào. Nhưng vì an toàn của mọi người nên phải thế thôi, lúc đó mình nghĩ, lỡ xui mà có chuyện gì thì ít nhất điều cuối cùng mình được nhìn thấy là dãy Himalaya hùng vĩ đấy, nên mình cứ tận hưởng nét đẹp thiên nhiên đó và phó mặc cho vận may. Vậy mà cuối cùng thoát chết, không có tai nạn gì xảy ra, sau gần 20 phút, máy bay an toàn hạ cánh ở Kathmandu, mọi người bước chân chạm đất mà thở phào nhẹ nhõm, mình thì tâm trạng cứ nhẹ tênh, kiểu sống chết có số rồi, đi bay thì mình đâu còn nắm mạng sống mình trong tay nữa đâu. Lại quay về khách sạn, mất 2 ngày tới lui sân bay mà chẳng nên tích sự gì. Nhỏ bạn có vẻ sợ, nó bắt công ty du lịch đổi sang hãng khác bay, không chịu bay hãng cũ nữa. Công ty ấy có vẻ cũng bất lực, nên đổi sang bay hãng Sitta, hãng này hình như có nhiều hơn một chiếc máy bay, còn cái hãng hai hôm trước mình đi hình như chỉ có mỗi 1 chiếc. Ngày thứ 3 ở Nepal, lại vác xác ra sân bay, hôm nay mình có hơi nhục chí 1 chút vì không biết có lên được Lukla không. Chặng bay có 30 phút mà 3 ngày chưa đến đích. Cuối cùng nhờ phước phần trời cho, ngày thứ 3 trót lọt, hạ cánh an toàn ở Lukla, mình và nhỏ Hương mừng quá trời. Kết thúc hành trình 3 ngày mỏi mòn ở sân bay. Chúng mình đã đến có thể bắt đầu những bước chân đầu tiên chinh phục EBC.

Bọn mình nghỉ chân dùng bữa trưa ở một nhà hàng nhỏ ven đường sau đó bắt đầu hành trình đến thị trấn nhỏ đầu tiên, Phakding. Ngày đầu trekking, hành trình nhẹ nhàng, phong cảnh đẹp không lời nào tả nổi, mỗi bước chân, mỗi cái nhìn, mình cố thu hết vào tầm mắt, cố ghi nhớ mọi thứ...quá đẹp! Cả nhóm 4 người, mình, nhỏ Hương, Santosh- anh hướng dẫn và chú porter đến nơi khá sớm, lấy phòng, vệ sinh cá nhân, nghỉ ngơi chờ đến bữa tối. Buổi tối ở đây lạnh thấu xương, phần chưa quen nhiệt độ giảm đột ngột, phần không quen thức ăn ở đây, 2 đứa mệt rã rời. Cố gắng ăn hết phần ăn, sạc đầy pin cho điện thoại 2 đứa lên giường đi ngủ sớm để dành sức cho chặng đường ngày hôm sau. Santosh bảo chặng này đẹp nhưng khá dài và khó khăn. Mình thì không tưởng tượng nổi khó khăn thế nào cho đến lúc di chuyển. Cảnh vật càng đi càng đẹp, đường đi càng ngày càng khó. Namche Bazaar, cao 3440m so với mực nước biển, là một thị trấn khá nhộn nhịp đông đúc, bọn mình đến nơi lúc trời tắt nắng, nhiệt độ giảm xuống, tuyết bắt đầu rơi, đẹp không tưởng. Mình đã sang châu Âu mùa đông nên không lạ với tuyết nữa; nhỏ Hương lần đầu thấy nên khá thích thú. Cuối cùng cũng đến khách sạn của bọn mình, Shangrila , đến lúc được ngồi quây quanh bếp lò sưởi ấm, cảm giác không còn gì hạnh phúc hơn. Theo kế hoạch bọn mình sẽ ở Namche 3 đêm, nhưng vì đã lãng phí mất 3 ngày ở sân bay nên bọn mình chỉ ngủ lại đây 2 đêm. Sáng sớm hôm sau bọn mình thức dậy, uống trà, ăn sáng, đi mua ít đồ cần dùng rồi cùng nhau leo lên núi để làm quen với độ cao cũng như ngắm nhìn đỉnh Everest. Thời tiết không chiều lòng người, tuyết lại rơi khi bọn mình đến đỉnh núi, mây mù giăng khắp nơi nên cảnh vật bọn mình nhìn thấy chỉ là mây và mù. Sau khi quay trở về, bọn mình quyết định chơi bài và uống rượu rum đặc biệt sản xuất ở Everest, còn uống thêm cả bia Everest lon to hahaha. Chắc do độ cao nên mình có vẻ nhanh say hơn bình thường. Bọn mình ăn tối xong lên phòng nghỉ sớm để sáng hôm sau lại lên đường sớm đến Tengboche.


Chặng đường từ Namche đến Tengboche là một chặng đường vùa dài vừa khó nhọc, dốc cứ lên cao mãi, những bước chân cuối cùng khi sắp đến thị trấn mình thật sự di chuyển rất khó nhọc. Mỗi bước mình đi là sức mạnh tinh thần nhiều hơn cả sức lực bản thân. Mình phải luôn tự động viên bản thân cố tiến về phía trước dù bước chân có rã rời, mệt mỏi. Mình bị mất sức khá nhiều do kg ăn được thức ăn ở đây, mỗi ngày mình đều ăn mì gói và trứng luộc. Thật sự với một đứa yêu thích đồ ăn như mình thì những bữa ăn ở đây khá nghèo nàn và không đủ dinh dưỡng dù mình đã rất cố gắng nhét cho đầy bụng. Mình cũng không phải loại kén ăn gì mà vẫn không hiểu sao không nuốt nổi thức ăn ở đây, có thể do độ cao làm khẩu vị của mình không được ngon cho lắm. Ở Tengboche, bọn mình ở một motel nhỏ, ấm cúng và khá đông đúc người. Buổi tối, sau khi vệ sinh cá nhân, mọi người tập trung ở khu sinh hoạt chung; người hong khô quần áo, mũ tất; người đọc sách; người sạc pin...không ai bảo ai cùng quây quanh bếp lò sưởi ấm. Một lúc sau bữa tối được dọn lên cho từng nhóm, mình thật sự không nuốt nổi phần mì xào mà nhỏ Hương vùa ăn hết phần của nó thêm cả phần rau luộc, thật hâm mộ nó. Đêm ở đây cũng không có việc gì làm nên mình đọc sách một lúc chờ điện thoại đầy pin lại đi ngủ. Đêm ở trên núi, ngày nào mình cũng mặc sẵn đồ ấm cho hôm sau ngủ rồi sáng thức dậy là đi luôn, vì trời quá lạnh. Bọn mình thức dậy buổi sáng đã thấy cửa sổ đóng 1 lớp băng mỏng đẹp vô cùng. Hai đứa lại lục đục soạn đồ, đóng gói đồ và hì hục với túi hành lý khổng lồ, đạp đạp, nhét nhét, kéo kéo...bất ngờ kéo gãy luôn dây kéo. Thôi, xong đời ! Cái túi sáng nào 2 đứa cũng mất 15 đến 20 phút mới xử lý xong mà hôm nay lại hư mất dây kéo. Thầm than trời trách đất nhưng cuối cùng 2 đứa cũng xử lí xong . Lại lót tót lên đường, mặc dù thật sự mình không muốn bước chân ra khỏi khu ở luôn í. Ngoài sân, mọi thứ phủ một lớp băng mỏng, không khí xuống điểm lạnh cực hạn, các ngón tay, ngón chân của mình lạnh cóng và có dấu hiệu tê cứng, mất cảm giác. Mình phải cố di chuyển liên tục để quên đi cảm giác lạnh buốt ấy và dần làm nóng cơ thể. Từ đoạn này trở đi, bọn mình đi qua khá nhiều sông băng. Thiên nhiên thật kỳ vĩ, sông băng, thứ mình chỉ được đọc trong sách, thấy trên tivi thì nay đã được tận mắt nhìn. Quá đẹp! Chặng này mình trek đến Dingboche. Đường không lên nhiều dốc nữa nhưng khá khô cằn, từng đợt từng đợt trực thăng cứu hộ bay qua. Lúc đó mình nghĩ sao mà nhiều thế, từ giờ cứ đi chậm mà chắc, bảo toàn sức, đừng để xảy ra sự cố gì hết. Đường đi quá đẹp, bao nhiêu hình, bao nhiêu video, bao nhiêu lời cũng không thể nào tả hết được. Mọi thứ phải được nhìn, được cảm nhận bằng cảm xúc riêng của mình. Mỗi bước chân, mỗi cảnh vật làm mình thấy công sức và tiền bạc bỏ ra cho chuyến đi này vô cùng xứng đáng. Mình có vẻ hơi kiệt sức, có thể do đường dài, không khí loãng, mình lại ăn được khá ít nên thành ra bị mất sức nhiều. Tầm 3 giờ chiều bọn mình đến Dingboche. Khu nhà nghỉ khá sạch sẽ sẽ ấm cúng nhưng ngoài 4 người bọn mình ra không hề có nhóm khác. Có thể do bọn mình tranh thủ đi cho kịp thời gian mà bỏ qua mộ số trạm dừng chân khác trên đường. Vẫn như mọi khi, vệ sinh cá nhân xong thì quây quần quanh bếp lò, mua thêm nước, đun nước nóng, uống trà nóng, dùng bữa tối sớm, đọc sách, sạc pin và lên giường đi ngủ sớm. Do lúc đầu được bảo có thể mua wifi dùng nên cả 2 đứa mình đều không mua simcard, đây là một sai lầm. Thời tiết xấu nên wifi trên núi tuyệt nhiên không có, từ sau khi rời khỏi Phakding, bọn mình đã không còn bất cứ kết nối nào với thế giới. Chỉ có 4 người trong nhóm và thỉnh thoảng gặp những người của nhóm khác lúc dừng chân nghỉ trưa, nghỉ đêm. Buổi tối lúc ngủ, mình bị sốt nhẹ, thấy rất mệt và khó ngủ. Sáng ra đã phải dùng thêm một ít thuốc hạ sốt và thuốc bổ. Sau khi cố dồn ép hết bữa sáng vào bọn mình tiếp tực di chuyển. Chặng đường này mình đã được cảnh báo rất vất vã vì phải di chuyển từ độ cao 4,410m đến độ cao khoảng 5,000m... Cả đoạn đường không hề có 1 bóng cây, cỏ cây khô cằn, gió rít buốt người, tay chân mình tím tái. Núi cao trải dài phía bên phải, thung lũng sâu phía trái, tiêp nối thung lũng lại là dãy núi tuyết đẹp đến ngây người. Theo cảm nhận cá nhân của mình thì khung cảnh đẹp nao lòng, cứ như trên một hành tinh nào đấy, không một bóng người ngoài 4 người chúng mình ra. Mình thì khó nhọc di chuyển và nhìn đến con dốc thẳng đúng dần xuất hiện phía xa mà thấy lo lắng không biết bản thân đủ sức vượt qua không. Cứ mỗi lần miễn cưỡng tháo găng tay ra để ghi lại cảnh sắc thì y như rằng buốt giá thấu xương.  Lại lên dốc, lại xuống dốc, rồi tiếp tục xuống dốc, vượt qua sông băng. Nhìn dòng nước  trong veo chảy qua dưới chân mà cảm xúc thật khó tả, bao nhiêu là câu chuyện, bao nhiêu là hình ảnh đã đọc, đã xem cứ thi nhau chạy qua trong đầu. Bao nhiêu ý nghĩ thú vị lẫn kỳ quái thi nhau lóe lên trong đầu, thích thú vô cùng. Thế nên mình đã không kiềm được mà tháo găng tay sờ vào dòng nước băng giá ấy...Mọi người đã bỏ mình xa một đoạn kha khá, lại xốc dậy tinh thần và trèo lên con dốc. Vì thấy đích đến trước mắt, vì biết nơi đó ấm cúng và có thức ăn, có thể ngồi nghỉ trưa một chút mà hình như mình bước có vẻ nhanh chân hơn và vững vàng hơn. Cuối cùng cũng đến nơi ! Cảm giác bưng ly trà nóng, ăn dĩa cơm chiên thật sự không có gì sung sướng bằng. Cả nhóm đã vượt qua được nửa chặng đường, chàng còn lại càng gian nan cực khổ hơn, con dốc cao nhất vẫn còn năm trước mắt. Ở trạm dừng chân này mình bọn mình gặp được một nhóm các anh chị vừa từ trên EBC, nói chuyện qua loa vài câu mà cảm giác có thêm động lực. Hôm nay đến nơi, ngủ một giấc, ngày mai là có thể nhìn thấy EBC rồi, lòng mình thầm nhủ. Sau khi ăn uống, mau thêm nước uống và vệ sinh lại, cả nhóm lại tiếp tục rời đi.


Mình gần như kiệt sức, đi tụt lại tít phía sau, từng bước chân nặng nhọc lê trên đường đầy sỏi cát. Santosh đã phải đi chậm lại để động viên mình, Hương và chú porter đã mất hút phía trước, bỏ xa mình cả quãng dài. Nhỏ Hương đến nhà nghỉ trước mình những mấy tiếng, mỏi mòn đợi mình. Mình thì lê lết đi, càng đi mình càng thấy con đường trước mặt như dài ra thêm. Có lúc nhìn thấy bản làng trước mặt, mình như vớ được phao, cứ ngỡ sắp đến nơi rồi. Ai mà ngờ, ngôi làng nhỏ ấy vẫn chưa phải phải là đích đến hôm nay. Mình đi qua nó mà cảm xúc lộn xộn khó tả, cứ ước gì đã đến nơi. Rồi thì sau mấy tiếng chân nhất không theo ý muốn mình vẫn đến nơi, nhận phòng, sắp xếp hành lý, vệ sinh cá nhân,người mình mệt lã, nằm nghỉ một chút lại cố lết thân ra bếp lò sưởi ấm, dùng bữa tối. Nhưng không hiểu sau bữa tối hôm ấy mình thấy nó mặn kinh khủng, thức ăn khó nuốt kinh khủng. Nhỏ Hương cằn nhằn bắt mình phải ăn cho hết bằng được tô súp ấy vì thấy mấy bữa ăn rồi mình ăn quá ít, sợ mình không đủ sức đi tiếp. Mình ngồi quây quần cùng mấy anh người Hà Lan nghe kể chuyện. Thì ra đêm hôm trước có 1 anh người Nhật bị sốc độ cao và qua đời, mọi người ở khu này đã không kịp cứu sống anh. Bỗng dưng nghe thấy lạnh sống lưng. Người mình mệt lã nên quyết định uống nhiều nước một chút rồi lên giường ngủ, tính ra vừa đặt lưng nằm là mình ngủ luôn.

Buổi sáng, như mọi khi, bọn mình dự tính dậy sớm chuẩn bị lên đường. Bình thường mình luôn là đứa thức trước và gọi nhỏ Hương dậy. Hôm nay, mình nghe nó dậy, gọi mình. Mắt mình nhắm tịt và trả lời nó một cách mông lung rằng mày đi trước đi, lát tao đi theo sau. Xong mình mơ màng nghe nó rời đi, còn mình theo một cách nào đấy vẫn nằm ì ra đấy không hề nhúc nhích. Một lúc lâu sau mình lại nghe chú porter gọi mình, nhưng cơ thể dường như không còn của mình nữa. Mình không hề phản ứng dù có nghe thấy, không hề nhúc nhích, không thể mở miệng trả lời, đầu óc mơ mơ màng màng. Cũng chẳng biết bao lâu sau nữa, mình nghe tiếng nhiều người vào phòng mình, xốc mình dậy, kè mình ra ngoài, mình mơ màng nói gì đó cũng chẳng nhớ rõ, cứ thế theo mọi người ra ngoài. Mình nhớ mọi người xung quanh rất đông, họ đưa mình lên chiếc trực thăng màu đỏ, bỏ balo của mình lên, thắt dây an toàn cho mình. Mình lúc đó chỉ biết nói cảm ơn, ngoài ra không nhớ rõ gì nữa. Rồi trực thăng đưa mình về Lukla, mình ngồi nghỉ ở đấy, được mọi người cho trà nóng và bánh gì đấy ăn, mình kiểu rất ngoan luôn í, ngồi yên uống trà đợi anh phi công quay lại đón về Kathmandu. chắc mọi người sợ giảm độ cao nhiều quá không tốt cho mình nên để mình nghỉ làm quen với việc giảm độ cao í. Mình cứ ngồi đấy đầu óc không rõ ràng thứ gì, chả nhớ mọi nguời nói gì, hỏi gì hay mình đã nói những gì, cứ ngu ngu, ngơ ngơ sao í. Cũng không rõ là bao lâu sau, anh phi công quay lại và đón mình về sân bay Kathmandu. Vừa đáp ở sân bay, mình thấy phía xa xa có chiếc xe cứu thương, rồi nó dần dần đến gần hơn, thì ra xe đó là cho mình. Có hai anh nhân viên, đỡ mình xuống , đưa ống õi cho thở, rồi dây nhợ, ống, máy các kiểu cắm khắp người mình. Mình được đưa thẳng vào phòng cấp cứu, người vẫn lơ lơ lửng lửng. Mọi người cho hẳn một chiếc xe lăn để mình ngồi, đẩy mình đi khắp các phòng, làm đủ các kiểm tra. Mình cũng không biết là đã qua bao lâu, đã kiểm tra những gì, chỉ biết ngồi đấy, làm theo lời mọi người như một cái xác sống í. Ý thức mình không rõ ràng, hành động không chủ động, mơ màng, lơ lửng được mọi người đẩy vào phòng bệnh riêng sau khi đã hoàn tất các kiểm tra cần thiết. Mình ngủ li bì một giấc mà theo cảm nhận của mình là rất rất dài. Mơ màng cảm nhận có kim đâm vào tay, thì ra là có người lấy máu của mình đi kiểm tra. Mình cứ thế tiếp tục ngủ, mặc kệ người đấy lấy máu. Rồi lại thấy bàn tay hơi nhói, thì ra chị y tá thay 2 chai dịch khác truyền cho mình. Cảm giác dòng nước chạy vào tay nhức nhói không thể tả. Mình lại ngủ, mơ màng cảm nhận toàn thân đau nhức, khó nhọc xoay người. Rất lâu sau, mình mở mắt, đấu tranh tư tưởng lắm luôn mới ngồi dậy được. Cả cơ thể dường như không có chút sức lực nào, dường như không phải của mình, không nghe lời mình một chút nào cả. Đầu óc dần tỉnh táo một chút, nhìn mình trong gương mà giật mình. Cái đứa trong gương thật sự tiều tụy, hốc hác, mặt mày xám xịt. Y tá cứ ra ra vào vào kiểm tra, rồi chẳng nhớ là khi nào, có anh bác sĩ vào. Anh hỏi thăm mình xem đã tỉnh người hẳn chưa, thông báo tình trạng của mình. Phổi và gan mình bị tổn hại khá nghiêm trọng nên mình phải truyền thuốc, uông thuốc, và xông phổi bằng thuốc mỗi ngày. Anh bảo rằng mình may mắn khi vẫn còn sống, nếu mình được chuyển vào viện muộn một giờ nữa thôi, thì mình đã chết. Lúc đó, mình như bừng tỉnh, thì ra mình đã ở lằn ranh của sự sống và kỳ tích vượt qua.

Mình đã nằm hẳn năm ngày ở bệnh viện, qua thêm không biết bao nhiêu kiểm tra. Mỗi ngày đều đặn có mấy chị y tá vào lấy ba ông máu, kiểm tra nhiệt độ cơ thể, truyền 2 chai dịch. Hỏi mình ăn gì cho ba bữa sáng trưa chiều và giúp đặt món. Nằm phòng bệnh một mình mà tưởng nằm khách sạn năm sao, nhận được sự quan tâm, chăm sóc rất tốt từ đội ngũ y bác sĩ. Mình lại liên lạc với nhỏ Hương báo bình an, liên hệ về gia đình ở Việt Nam nữa. Mỗi ngày mỗi cảm nhận cơ thể dần khỏe lại, nhưng thật sự sức lực thì chẳng có lại bấy nhiêu. Nhưng vẫn thầm cảm tạ là mình vẫn sống.

Ngày thứ năm nằm viện cũng là ngày cuối cùng trong chuyến đi của mình. Ngày hôm sau là phải bay về Việt Nam. Nhỏ Hương cuối cùng cũng về đến Kathmandu, mình thì vẫn nằm trong bênh viện và đợi hoàn tất các thủ tục ra viện. Mất cả ngày, đến tối muộn mình cũng được ra viện, khỏi nói mình vui mình thế nào. Devi, anh chủ của công ty du lịch mình đặt hành trình ở đây đến đón mình ra viện, đưa mình về khách sạn. Anh trao quà lưu niệm cho bọn mình, tạm biệt và hẹn có dịp gặp lại nhau. Điều đầu tiên mình làm khi về phòng là đi tắm, gần cả chục ngày không tắm, cảm giác không biết phải nói gì. Tắm xong, người như được giải thoát, nhẹ tênh. Hai đứa dắt nhau đi ăn bữa ăn cuối cùng ở vùng đất này. Hai đứa quyết định ăn ngon một bữa nên đã chọn một nhà hàng Thái mà mấy hôm trước cứ hay đi qua lại. Đồ ăn khá ngon, thỏa mãn. Về phòng lại, hai đứa huyên thuyên kể về chặng đường bản thân đã tự vượt qua. Cảm tạ vận may đã cho mình những trải nghiệm mà vẫn sống sót để về kể lại cho nhau nghe.

Chuyến đi kết thúc nhẹ nhàng và bình yên dù đã có nhiều biến cố. Mình tiếc nuối đã không đến được đích như kế hoạch đã định nhưng trải nghiệm chặng đường nhớ đời. Giờ đây, sau hơn bảy tháng, mình cuối cùng có thời gian ngồi đây, hồi tưởng lại và viết về chuyến đi này. Nepal, mình sẽ trở lại vào một dịp khác, hoàn thành những gì còn dở dang, trải nghiệm nhiều nơi mới hơn. Cuộc đời cho mình được bao nhiêu lần ba mươi tuổi đâu. Vậy mà tuổi ba mươi của mình có biết bao nhiêu chuyện để kể, muôn màu muôn sắc. Nữa chặng đường đời mình thấy đã sống rất tốt, đã làm rất tốt, rất hạnh phúc. Có người bảo, hạnh phúc không phải là đích đến, mà là hành trình. Và hành trình của mình luôn luôn thấy vui vẻ hạnh phúc dù không trọn vẹn.

Nepal, tháng 3, 2018.

SAU MỘT TRẬN ỐM

  Cứ ngỡ sau một trận ốm, tình cảm sẽ gắn bó hơn, sẽ có sự thấu hiểu nhau hơn, nhưng mình phát hiện ra chỉ có mình là cảm thấy biết ơn anh v...