Sunday, March 23, 2025

Em đã trải qua những gì?

“Rốt cuộc em đã trải qua những gì, để có thể bình thản như thế? Tôi đã từng lặng lẽ quan sát em. Nhìn em ngồi bên khung cửa sổ, đôi mắt lặng như mặt hồ mùa thu, chẳng còn gợn sóng. Nhìn em mỉm cười giữa những câu chuyện cũ, không một chút oán trách hay bi thương. Nhìn em bước qua những điều đáng ra phải rất đau lòng, mà không một lần ngoảnh lại. Tôi tự hỏi... rốt cuộc em đã trải qua những gì, để có thể bình thản như thế? Em không còn hờn giận khi ai đó rời đi, cũng không cố gắng níu giữ bất cứ điều gì. Em chấp nhận những mất mát như thể chúng chỉ là một phần của cuộc sống, như lá rơi vào thu, như những con sóng trôi về biển cả. Tôi từng nghĩ, có lẽ em vô tâm. Nhưng rồi tôi nhận ra, không phải em không biết đau, mà là em đã đau đủ nhiều để học cách buông bỏ. Không phải em không biết yêu, mà là em đã từng yêu quá nhiêu, từng đặt tất cả vào một người, để rồi nhận ra rằng chẳng có ai thuộc về ai mãi mãi. Có lẽ em đã từng đi qua những tháng ngày dài, khi chẳng còn ai bên cạnh để vỗ về. Khi nước mắt rơi cũng chỉ có thể tự lau. Khi những gì em tin tưởng nhất, hóa ra chỉ là một giấc mơ mong manh. Có lẽ em đã từng đặt tất cả niềm tin vào một người, rồi nhận ra ngay cả yêu thương cũng có hạn kỳ. Có lẽ em đã từng tuyệt vọng đến mức chẳng còn mong chờ gì nữa, từng đau đến mức trái tim cũng không còn cảm giác. Và vì thế... em bình thản. Bình thản với những lời hứa, vì em biết không phải lời nào cũng được giữ trọn. Bình thản với những tổn thương, vì em biết rồi ai cũng phải học cách tự chữa lành. Bình thản với cả yêu thương, vì em biết rằng nếu có duyên, không giữ cũng chẳng mất, mà nếu vô duyên, có cô cũng chỉ thêm đau. Tôi đã từng muốn chạm vào những khoảng trống trong em, muốn chạm vào những vết thương mà em chưa từng kể. Nhưng có lẽ, em đã học cách sống cùng chúng. Em không còn cần ai để xoa dịu mình, cũng không chờ đợi ai đến lấp đầy khoảng trống. Em tự do, theo một cách rất riêng. Một sự tự do được đánh đổi bằng những ngày dài đơn độc, bằng những lần vấp ngã, bằng những cơn đau tưởng như không thể vượt qua. Tôi nhìn em... và tự hỏi, liệu có một ngày nào đó em có thể ngừng mạnh mẽ, có thể yếu đuối một chút, có thể dựa vào ai đó mà không lo lắng mình sẽ bị bỏ rơi? Nhưng có lẽ, em không còn cần điều đó nữa.“ -st- Diệu An - #viseetheworld# #vivisjourneys# #平安# #安静#

No comments:

Post a Comment

NGÀY THỨ 3 ANH RỜI ĐI...

  Người lúc đầu chỉ nghĩ là một đoạn đường đi gặp một người thoáng qua, lại là người dốc hết tâm can để yêu, lại là người ướt lòng. Hai đêm ...